16/4/2014

Ngồi trong bóng tối, tai đang nghe Here we go again của Ray Charles ft. Norah Jones.

Here we go again
The phone will ring again
I’ll be her fool again, I will
One more time

Đang có một chút gì đấy chán, mết mỏi. Uhm ! Một nhịp sống quá ổn định đến đáng sợ.

Một ngày mới bắt đầu từ 9g sáng nếu không có gì quá đặc sặc và sẽ là 12 tiếng hoặc hơn ở ngoài đường tạt chỗ nọ, xọ chỗ kia rồi lại ngồi lọ mọ. Vơ tất cả việc của thế gian thành việc của bản thân. Thật chứ, để bận gì dễ mà, để rảnh mới khó chứ. Việc để làm không thiếu quá nhiều, mình đã từng chỉ mong một ngày có 48 tiếng để hoàn thành công việc của mình để đủ thời gian làm mọi thứ mình muốn cơ mà. Tất cả chỉ để không phải về nhà và cảm nhận cái cảm giác một mình như vậy hoặc ít nhất để chứng tỏ rằng mình sống được mà không cần hay cũng để họ tự nhận ra rằng họ không có cái quyền như họ nghĩ và cả cái SĨ BẮC KÌ nữa. Ôi những kẻ SĨ.

…về viết đôi ba câu ra giấy rồi để sáng hôm sau xé nó đi cho đỡ phải nghĩ ngợi nhiều, chán quá thì lại ngồi viết blog rồi set private nó lại.

Hai tháng hay ba tháng nữa cũng chẳng hề gì. Cuối năm bắn. biến. bay khỏi cái đất này là được.

Lâu rồi cũng chẳng cầm tay ai đấy đi dạo, lâu rồi cũng chẳng hôn ai … hay nói toẹt ra là lâu rồi chẳng cảm nhận được cái sự xa xỉ của cái tình yêu của chuột gặm của mình. Toàn làm bờ vai nương tựa lúc các bạn lỡ dở thôi à. Nói thật là bây giờ ai yêu mình thì khổ TRAI SẠN và TRƠ LÌ lắm rồi. Mà đùa chứ, chẳng bao giờ mình nghĩ cho mình sẽ được gì, toàn nghĩ đến người khác sẽ gặp rủi ro thế nào thôi.

Mình thách thức ai dám đâm đầu vào đấy. Có nhiều bài học có lẽ không phải kể nữa.

Thiếu thốn tình cảm đâm ra … hơi liều :)

Và giờ là Sorry seems to be the hardest word

Hy vọng đây là nơi chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.

À quên ! Đã có  new theme và update lại toàn bộ About :)) basic và đỡ sến :))

DSC_1604db

Ôi cái tuổi trẻ !!!

Uhm vừa về đến nhà … tã tượi, hôi zình và đang ngồi gõ cái post này. Ngắn thôi.

Tôi vẫn bảo với mọi người rằng, tôi sẽ không chết như một bản sao của ai đấy hoặc sống như cái cách người ta bảo tôi phải sống. Đúng. Tôi sống hết với những gì mình có, với từng giọt năng lượng cuối cùng của mình.

Hôm nay dồn toàn bộ những gì còn lại vào cái cuộc chiến quỷ quái này. Mệt. Oải. Kết quả chưa biết nhưng chắc chắn là không được như kỳ vọng rồi. Một cái điều kì diệu gì đấy sẽ không đến vào lúc này. Nhưng không sao cả. Sẽ tiếp tục đứng lên và bước tiếp.

…Mệt thì có thể về nhưng cái tiếng gọi tuổi trẻ lại gào thét đi. Uhm thì đi. Đốt nốt chỗ năng lượng còn lại mặc dù hơn một tháng nay trạng thái năng lượng đủ dùng để ngồi một chỗ chứ không phải để chạy dông ngoài đường như thế này chưa kể đã đốt quá nhiều cho kì thi buổi sáng nay rồi. Mệt nhưng không HẾT MÌNH ĐI ĐÃ.

Ngồi trong nhà đói meo, mệt tã tời chỉ muốn vật ra đấy làm một giấc sáng thứ 2 tỉnh dậy để tiếp tục cái tuổi trẻ này thôi. Sẽ chẳng ai biết cái tuổi trẻ này tôi sẽ làm những gì cả, sẽ ngu ngốc nếu bảo rằng tôi không nhận thức được những gì tôi làm, nhưng đúng tôi đang làm theo những gì bản năng nhất của tôi. Tôi sẽ đốt hết đến vạch pin cuối cùng của mình.

Có tuổi trẻ thì hay cháy đi đã, đừng sống chậm, sống nhanh vừa đủ. Đừng quá nghĩ đến mình, nghĩ cho những người xung quanh nữa.

Ôi cái tuổi trẻ !!! (của tôi).

BẠN

Đêm qua tôi về nhà, hay chính xác hơn là về căn phòng mới của mình, chỉ một mình và một mình. Tôi nằm đấy một mình với nguyên trạng bộ quần áo đêm qua đi chơi và tôi gặp BẠN.

Người ta bảo rằng, khi bạn khóc những giọt nước mắt đến từ bên mắt phải đầu tiên đó là vì bạn hạnh phúc. Đúng, tôi hạnh phúc vì đã có một người như BẠN trong gần 21 năm của cuộc đời mình. Đúng, tôi  hạnh chưa từng có một ai biết hy sinh vì tôi nhiều như BẠN. Đúng, tôi đang hạnh phúc vì được biết BẠN.

Nhưng, hạnh phúc nhiều cũng sẽ làm tôi cảm thấy sự mất mát của bạn lớn hơn bao giờ hết.

Hôm qua tôi về “nhà”, tôi lấy cái túi mà ngày trước là lần tôi với BẠN đi chơi cùng nhau duy nhất, là chuyến đi đầu và cũng là cuối cùng chúng ta đi với nhau. Tôi đứng người lại chỉ để nhìn cái tag hành lý cách đấy 3 năm…

Đêm qua tôi gặp BẠN, gặp BẠN trong những ngày cuối cùng của bạn, gặp BẠN như một người hùng của tôi, không kêu ca, phàn nàn, chống lại bệnh tật trong sự điểm tình và im lặng.  Tôi bật dậy trong đêm, giọt nước mắt cứ lăn dài trên má tôi. Tôi cảm thấy lạnh, tôi tự mình kéo chăn lên người mình, ngày trước BẠN là người làm việc này mỗi khi tôi “quên”, BẠN lo cho tôi ốm, sợ tôi sẽ lỡ những bước đi lớn của đời mình vì những trận ốm đó. BẠN bị bệnh, BẠN bảo tôi là để BẠN tự lo, hàng ngày ở nhà BAN vẫn dạy sớm nấu cơm đợi tôi về nhà ăn cùng BẠN. Tôi lại nhớ cái lần duy nhất, tôi đem cơm vào cho BẠN, BẠN mệt không ăn được, gần như ngay lập tức, tôi khóc, khóc vì cái cảm giác ngày mất BAN sẽ rất gần, rất gần thôi. BAN gọi tôi vào, BẠN bảo ăn chung nhé, một mình BẠN không ăn hết được.

…Rồi cái ngày BẠN bỏ tôi đi. Tôi chết lặng nhìn BẠN đang chút hơi thở cuối cùng của mình. Tôi chỉ muốn bên BẠN những phút cuối đấy thôi nhưng không BẠN không muốn tôi thấy BẠN đi, BẠN đi lặng lẽ như mọi ngày  BẠN vẫn ra khỏi ra đi làm vậy.

Tôi nằm co ro một mình, hai tay ôm chặt lấy thân mình. Tôi lạnh, tôi buồn, tôi nhớ BẠN rất nhiều.

Những giấc mơ mách bảo cho ta rằng, điều tao mong muốn nhất. Đúng, tôi muốn được gặp bạn,

Tôi mạnh mẽ bảo rằng, tôi sẽ tìm mọi cách để đi khỏi cái nơi này, đúng, vì nơi này tôi đã mất BẠN, nơi này tôi không còn BẠN. Sẽ ở lại đây làm gì khi BẠN đang luôn dõi theo từng bước chân cuộc đời của tôi.

BẠN đang ở đâu ? Tôi muốn gặp BẠN.

Đánh cắp

00:00

10/2/2014

Ngày trước … 

Tôi … cũng đã từng là một kẻ đi gieo niềm tin, đưa niềm tin vào một con người đang không còn niềm tin nữa. Hồi đấy, nó tuyệt vọng, nó đau đớn khi bị bỏ rơi thế nào, tôi biết, tôi là người nắm rõ hơn ai hết. Tôi yêu nó cũng tư nhiên như mọi lần tình yêu đến với tôi vậy, một cách tự nhiên nhất, một cách bất ngờ nhất; theo cái cách mà không ai nghĩ đến và đến tôi tôi cũng không thể tin được vào cái thứ tình cảm của mình nữa. Tôi là kẻ đưa tình cảm ấy vào nó, hay nói một cách gì đấy : tôi cưỡng đoạt lấy thứ tình cảm của nó vì nó đâu có muốn. Tôi cưỡng đoạt lấy tình yêu của nó, tự nhiên.

Và rồi thì sao … nó yêu tôi tự nhiên như mọi lần, không một chút gượng gạo, kể cả khi trước đó nó nói với tôi rằng : chúng tôi chẳng có gì hợp nhau cả. Tôi cố để vun đắp và chắc nó cũng vậy.

Nhưng rồi thì sao … kẻ reo niềm tin cũng đã lấy đi chính niềm tin đấy từ nó. Sẽ chẳng có lý do nào hợp lý để giải thích cho cái hành động đấy của tôi, nhưng lý trí tôi bảo đây là lúc có người cần tôi hơn ai hết, nhưng đó sẽ không bao giờ là một lý do đủ hợp lý cho mọi hành động của tôi. Nó sẽ là bồng bột ở cái tuổi đấy sau hai năm tôi nhìn lại. Uhm bồng bột của một đứa trẻ con chưa lớn, bồng bột khi đánh giá quá thấp niềm tin của mình. Tôi lại chính là người cướp đi niềm tin của nó, đau đớn hơn rất nhiều, rất nhiều so với những người khác. Tôi đã coi nó như một phần không thể thiếu của mình nhưng lúc đó tôi lại dứt khoát, dứt khoát đến lạnh lùng cắt bỏ nó đi. Nhưng thì rồi âu cũng đành, tôi đã đánh đổi rồi.

Bây giờ ư ?!

Cũng lạnh lùng và bất ngờ đâu kém nhỉ ? Và cũng đau đớn dằn vặt vô cùng đúng không ?

Ai đau khổ hơn ai ư ? Câu trả lời không có lời giải đâu … đừng bảo ai gieo vào ai đấy niềm tin, đừng bảo ai đã cố gắng hết mình vì ai, đừng bảo ai đã sống vì ai.

Kẻ đánh cắp đi niềm tin … cũng có nỗi đau của mình, cũng có nỗi khổ của mình, sẽ cũng chẳng công bằng với nó khi nói rằng nó có “nhiều thứ” hơn mình. Nếu thật sự nó “còn yêu” thì nó cũng đau đớn không kém đâu, nó cũng dằn vặt không kém đâu và hơn hết khi đã quá hiểu nhau rồi thì những gì người bên kia cảm nhận được thì nó cũng cảm nhận được thôi và cái đau đớn đấy chắc đâu chi có 1 mà là của cả hai người.

Còn kẻ bị lấy đi niềm tin thì sao … đang trách cứ, đang cố tìm cách liên lạc ư ?! Nó đã dứt khoát rồi thì đừng cố nứu kéo đừng để nó thấy sự tuyệt vọng của mình. Nếu còn yêu nó thì hãy làm như vậy vì nó không muốn thấy người nó yêu như vậy đâu. Hay chỉ dõi theo nó thôi. Đừng buồn chán, đừng than vãn, làm những thứ mà hàng ngày vẫn làm (thay vì làm vì nó) hãy làm vì bản thân mình hoặc tìm cho mình một thú vui mới đi.

Đời vốn chẳng công bằng với ai bao giờ cả, được ít (nhiều) mất nhiều (ít). Coi như duyên hai “kẻ” không còn.

Nghĩ đến bản thân mình trước đi hẵng rồi niềm tin sẽ trờ lại thôi, rồi một kết thúc tốt đẹp sẽ đến thôi.

Tôi là ai trong hai người trên ư ?

Cả hai ?!

“Độc thân”

Chào, giờ là sáng mùng 5 Tết và cũng là cái ngày thứ 7 tôi chính thức cắp “đồ đạc” ra khỏi nhà đến một ngôi nhà mới, nơi mà hiện tại chỉ có mình tôi, chỉ mình tôi.

Năm nay tôi không ăn Tết, mà đúng ra là không muốn ăn Tết ở nhà nơi mà sự hiện diện của tôi không có ý nghĩa gì cả (ít nhất là lúc này), có rước kiệu đón về cũng không về đâu, kiểu thế. Cũng chẳng tự hào gì cả, nhưng rõ ràng những gì đang diễn ra làm tôi buồn, bực, gợi lại những thứ căm hận trong tôi những thứ tôi đã chôn vùi bây lâu nay để bước sống tiếp, để hàm ơn, để tự gạt đi nỗi nhớ và để bớt cô đơn.

Cuộc sống “một mình” khó khăn ư, đúng vậy đấy. Sẽ chẳng còn ai thèm đoái hoài gì đến bạn, xem bạn làm gì, về nhà lúc mấy giờ, ra khỏi nhà lúc mấy giờ đâu … mà thực ra thì cũng có ai control được điều này của tôi đâu. Tâm Mùi nhưng trong máu là tuổi còn NGỰA (chó =))) chạy dông khắp nơi, bất kể giờ giấc, lắm lúc bạn bè gọi lúc 2-3g sáng cũng bừng tỉnh mà đi chơi ý chứ. Tính ham vui, thông cảm hộ cái. Chẳng muốn bất kỳ ai control cuộc sống của bản thân cả, và vì thế cũng đừng cố can thiệp vào cuộc sống của tôi. Từ lúc tôi sinh ra đến nay, trừ một người có thể nói để tôi phải phục, để tôi phải nghe, để tôi phải hiểu ra thì không ai có thể nói được tôi cả. Người đấy không bao giờ phải dùng đến roi vọt, không bao giờ phải nặng lời với tôi và đương nhiên những lời nó đó với tôi rất có tình có lý rồi vì hơn hết đấy là người tôi tôn trọng hơn chính bản thân mình. Người đó cho tôi được cái quyền phát triển theo cách mình muốn và luôn là “con cứ làm đi, thấy hợp lý thì con làm, cần bố sẽ giúp” chứ không phải là cái kiểu “mày thấy con nhà người ta”, “con nhà ông A, bà C” đâu ? Trời ơi ?!

Đêm qua ông về trong giấc mơ của tôi.

…Cuộc sống tự do này chắc cũng sẽ chẳng kéo dài được lâu nữa.

Hỏi tôi sống như vậy không buồn sao ?

Có chứ, tôi buồn

…nhưng tôi vẫn còn một con mèo (chó) biết làm nũng tôi, biết đòi ăn khi đói, biết quấy tôi khi tôi học và làm việc.

Tôi còn một đống thứ phải lo cho cuộc sống của mình hiện tại, việc học hành thi cử, tôi đã quá nản với những “năm bản lề” kiểu thế này rồi. Nghĩ mà xem 5 năm nay có năm nào tôi được yên ổn với cuộc sống của mình. Mỗi năm như một cơn sóng lớn muốn đánh chìm cuộc đời của tôi xuống. Nhưng không dễ vậy đâu sói ạ !!! Vì đời này đâu chỉ có riêng mày muốn kéo tao xuống, còn nhiều thằng muốn kéo tao xuống lắm nhưng tao vẫn đứng đây thôi.

…nhưng tôi vẫn còn cuộc sống thứ hai của mình qua những ống kính của mình. Tôi buồn, tôi chụp cuộc sống của tôi, tôi ghi lại cuộc sống của mình theo những cách khác.

…nhưng tôi vẫn còn có con phố, con phố mùa đông tôi vẫn hay đi, mua những quyển sách cho tôi, cho bạn bè tôi, hay đơn giản chỉ là việc đi ngắm đường phố xem cuộc sống ở đây có gì.

…nhưng tôi còn đây những bản nhạc dù vui hay buồn tôi vẫn nghe nó. Không đến mức -holic như mọi người vẫn nghĩ. Những nó encourge tôi rất nhiều, rất nhiều.

…và đương nhiên tôi còn có đây những trang blog cá nhân để viết nên những dòng này.

Cuộc sống của tôi (nên) bắt đầu từ 7g sáng và kết thúc vào 11g đêm. Sau 11g đêm nếu không ngủ được tôi sẽ đem chai rượu của bố lên trần, ngắm trời đất mà nhâm nhi đến khi tây tây thì xuống quấn chăn và ngủ đến sáng hôm sau. Wisky của cụ để phải đến 10 năm nay trong tủ nguyên zin phải đem uống nhanh cho đỡ mất vị.

Anyway, có người bảo rằng “tao sinh ra mày mà tao không hiểu mày sao”. Đúng, chẳng ai hiểu tôi được đâu, đến tên người bạn thân nhất của tôi còn không biết thì xin lỗi với nhau một câu là vừa.

“Tết nhất mà ở nhà thế này à ?”, *trong đầu thôi nhá* “Thế biết làm gì, bạn bè đi chơi hết rồi”.

Câu hỏi của năm : “Bao giờ HAP hết bốc đồng ư?”, *lại chỉ trong đầu thôi nhá* “Chưa bao giờ biết bốc đồng là gì, nếu đã nói vào ngày hôm nay thì việc đó đã được tính toán KHÁ KỸ LƯỠNG rồi”

…Và có lẽ, tôi thích hợp với cuộc sống như thế này.

Sẽ chẳng nói trước điều gì cả, đời tôi thấy những điều không thể xảy ra và nó đã xảy ra vào cái phần xác suất thấp nhất rồi nhưng tôi hay sống với phần xác suất cao hơn cái đã.

Cuộc sống (“độc thân”) vẫn xoay vần.

Chào, tôi cần một đôi giày mới.

DSC_0091

Lý Sơn, mùa biển động

Đừng hy vọng đây sẽ là một bài review về chuyến đi Lý Sơn vừa qua, cần thông tin gì thì alo, mess có chỉ dẫn tận tình đến tận chân răng luôn. Bài này sẽ chỉ là những cảm nghĩ sau một một chuyến đi, một chyến đi mà tôi học được rất nhiều điều; không chỉ là những kiến thức tôi tưởng rằng tôi đã rõ mà còn đó là một lòng yêu nước của người dân ở cái xứ đảo này, cái xứ đảo mà theo bác chủ nhà nghỉ thì cách đây 3 năm “không khác gì một cái đảo hoang, ở ngoài khơi thì tàu Trung Quốc ngày nào cũng đến đe dọa cuộc sống của dân đảo”.

Cái mảnh đất Quảng Ngãi đón tôi ngay từ khi ở Hà Nội, thật luôn, ngồi trong tàu toàn người Quảng Ngãi về quê. Người thì đi công tác, người thì về quê ăn Tết nói thật là có một sự shock nhẹ khi nhận ra tôi là người Hà Nội duy nhất trong Toa số 2 chuyến tàu SE1 ngày 16/3 và hơn thế nữa, tàu đi đến đâu đón thêm người Quảng Ngãi đến đấy. Nói thật là ngồi trong Toa một đêm mà tôi phải tự hỏi lại kỹ năng nghe tiếng việt của tôi, thề là hiểu lõm ba lõm bõm như kiểu một thằng ngoại quốc đến Việt Nam vậy. Dù sao thì tôi cũng kiếm được một đống thông tin hữu ích cho cái chuyến đi có tí hãi hùng này.

Quảng Ngãi đón tôi một cách cảm động không thể nào kể nổi. MƯA !!! Điều kinh hoàng nhất trong mọi chuyến đi là MƯA. Ngồi trong tàu MƯA cứ lốp ba lốp bốp nghe đã có tí nản rồi. Trộm vía, xuống ga Quảng Ngãi được ít phút, tạnh mưa; hẳn là điểm lành. Ôm 3 cái cắp nặng trĩu vãi, nổi bật với quả áo nõn chuối hùng hổ bước ra khỏi ga với hàng trăm ánh mắt nhìn của người dân; nói thật là rõ khổ cái áo đấy mặc đi đâu chẳng bị nhìn ở Hà Nội còn bị nửa là ở cái vùng người ta “dường như không biết đến màu neon là gì”. Đứng đợi cái bus đi Sa kỳ chết tiệt gần 1 tiếng đồng hồ vai tệ hết cả luôn, chân mỏi nhừ. Ơn trời là có xe !!! Nhìn thấy xe kiểu chạy đến như bắt được vàng mặc dù sau đó mất 14k =)). Ngồi trên xe cứ lo ngay ngáy ngồi check thời tiết xem mai thế nào sóng có to không, liệu có được ra đảo không bla bla bla rồi còn nghĩ backup là không ra được đảo thì mình đi Nha Trang chơi nhỉ :)). Đến gần cảng mình xuống trước một bến, thám thính tình hình xem có cái nhà nghỉ nào gần cảng không, ăn uống ở gần đấy thế nào kiểu sẵn sàng ăn nằm tại cảng để mai đi ấy, cơ mà hơi bị hốt vì cả khu này có mỗi một mình là “người lạ”, đặt vé xong sẽ “tàu chuồn” về thành phố ở cho lành. Ra đến cảng lại kiểu những ánh mắt lạ lẫm nhìn mình, uhm thì rõ ràng mà người thì đầy hành lý trang bị, đi một mình đến cảng thì lại chẳng lạ. Gặp ngay được ông Biên phòng người Hà Nội hiếu khách, lâu không thấy người Bắc hoặc là do mấy ông anh bộ đội đều tính như vậy xởi lởi, viết xong đăng ký thấy danh sách có hẳn 4 bạn nữ và 1 bạn nam lại còn trêu bảo “mai trước khi lên tàu có đoạn khám người em nhé, em thì anh cho qua, anh em mình biết nhau rồi còn 4 bạn nữ này thì chú để anh” lol. Kiểu gặp lính từ bé, không biết bao giờ mấy anh bộ đội Việt Nam mới hết tếu táo đây, từ già đến trẻ luôn. Ra làm bát hủ tiếu đợi bus về thành phố, bắt được chuyện mấy anh thợ thuyền ngồi ăn chém gió vụ cả rồi sóng to thế này chẳng ra biển kiếm ăn được cái gì, rồi chuyện phát tiền cơm cháo này nọ nữa bù lại họ vẫn cười, tối còn rủ không có chỗ ở thì tối về làm bữa rượu rồi ngủ lại nhà anh, nghe thú vị thật nhưng mà thôi an toàn là trên hết; về thành phố. Nhà nghỉ Hoàng Anh hân hạnh tài trợ bữa ngủ đêm nay với giá 100k, nghe giá lấy phòng luôn không phải nghĩ, trời thì mưa rét, kiếm được cái phòng nghỉ là sướng cái thân lắm rồi. Tắm rửa xong nhận được call của mấy con gấu (chó) hỏi đang ở đâu “đến nhà nghỉ mang tên tôi ở đối diện bến xe” như kiểu mình là chủ nhà nghỉ. Sáng hôm sau dậy sớm ra check xem tàu có đi không.  Nghe đồn thì là sóng cấp 6, cấp 7 giật cấp 8, cấp 9.

Ra bắt bus ra cảng, mưa, lạnh một mình ôm đống hành lý quần đùi, áo nón chuối ra cảng mồm lẩm bẩm “hết mưa đi mà, hết mưa đi mà” chốt hạ đến cảng, tạnh mưa. Trên xe cũng toàn người ra cảng để đi Lý Sơn thôi, mình cũng có chút hy vọng dù là cấp 6 những vẫn sẽ được xuất bến. Ngồi đợi lệnh bán vé của mấy anh biên phòng đến sót ruột. Loa của cảng phát bản tin thời tiết của VOV “Vùng biển Vịnh Bắc Bộ sóng cấp 5, biển động” ôi thôi, Vịnh Bắc Bộ cấp 5 thì toi rồi. Rồi chứ Vùng biển từ Quảng Nam đến Bình Thuận sóng cấp 6 có lúc cấp 7 giât cấp 8. Thôi xong !!! Đúng quy định là không được xuất bến đâu. Anh Biên Phòng hôm qua mình quen vào phòng họp, ông ý là người quyết định có cho xuất bến không mà :)). Ơn trời phòng vé mở cửa :X:X:X. Dân xếp hàng dài đợi mua vé, mình thì đứng ngồi không yên vì lũ vịt zời chưa ra, đi qua đi lại làm cho một ông biên phòng chóng cả mặt phải gọi ra “hôm qua em đặt vé rồi hả”, “dạ vâng”, “thế thì vào lấy vé đi”, “dạ vâng nhưng em chưa đủ cmnd để lấy vé anh ạ, em đang đợi bạn em đến”, “uhm thế không sao đâu, đặt vé rồi thì yên tâm là được lên tàu”… Em đâu lo chuyện đấy, lo cái lũ kia đến muộn phải đi tàu gỗ ý chứ, biển động mà đi tàu gỗ thì tuyệt vời lắm.  Chốt hạ thì chúng nó cũng đến nơi, vâng hầm hố hẳn 1 anh taxi (hỏi ra mới biết là không biết đường =))).

Lên tàu thôi … KINH HOÀNG VÃI ĐẠN.

Hồi trước, đi tàu ra Cát Bà mình được thấm sóng cấp 7 giật cấp 8 rồi nghĩ cái cấp 6, cấp 7 nó bình thường, lên boong chơi cho thú, ôi mẹ ơi NHẦM. Ở trong âu tàu còn yên, ra đến cửa biển thì xác định luôn, đứng trên boong tàu cứ nhảy lên nhảy xuống, sóng đánh hết lên boong, mấy anh lái phải lùa hết người trên boong vào khoang để đảm bảo an toàn. Thanh niên cứng, cố đứng trong cabin mà thấy hốt không đỡ được, sóng to như kiểu chưa từng to, tàu cao tốc mà chồm lên chồm xuống, sóng đánh ào ào lên kính cabin. Bác thuyền trưởng bảo mấy anh “bay xuống cho hết tốc lực lên bay”, hàng hóa đồ đạc trên cabin cứ rơi lộp bộp, chạy ngang chạy dọc cabin… đỡ không nổi. Đứng một lúc thì bị các bác đuổi xuống khoang hành khách ngồi mới đau chứ. Và kinh hoàng là ở đây :((. Lúc đầu thì ứ có sao đâu … ngồi một lúc thì bắt đầu. “Quay rồi, quay rồi, chết mẹ quay rồi :-ss. Là thế nào ???” chưa bao giờ đi biển mà mình quay như thế này…tiếp đà được nghe tiếng màn tê lê phun của các bác đằng sau…tuyệt vời. Điều kiện cần đã thừa, đủ đã có, phun thôi :((. Mệt bã cả người :(( ts được lúc đấy vẫn còn đủ tỉnh để nhìn được quả sóng đánh ngang thân thuyền, nước tràn vào cabin, người ta phải đóng cửa cabin lại. Tàu vẫn cứ chồm lên chồm xuống liên hồi…Sau khi “phun” thì thôi mình chỉ còn có thể ngồi yên mà cảm nhận cái sự máu lửa khi nhảy nhót của em tàu và em sóng, như lên đồng luôn :’(. Từ lúc say xong đếm từng phút để đặt chân lên mặt đất thôi :((. Say sóng, bụng dạ cứ lộn tùng phèo hết cả lên, nằm ngủ được một lát hẳn là vì sáng dậy quá sớm mà tối qua ngủ chẳng được ngon giấc vì lạnh, mấy chị ở nhà nghỉ gọi là ăn trưa nuốt được nửa bát cơm với ít canh chua … rồi cắp ba lô đi chơi.

Điểm đến đầu tiên là một cái chùa =)), có một cái tượng quan âm rất toooooooooo  lưng tựa núi, mặt hướng ra biển. Vốn là thằng VÔ THẦN VÔ THÁNH, mình không quan tâm đến cái tượng nhìn quanh ngay, biển đẹp sóng rất tooooo, có cái mỏm núi rất cao nhô rất xa ra biển, tìm đường lên đấy cái :)). Leo phăng phăng lên cái đỉnh quan sát của cái chùa mắt thì cứ nhìn ra cái mỏm, ôi rồi ôi vượt được thế là một mình cậu băng thôi. Đường đi toàn cây bụi với cây gai, đi cũng có tí đáng sợ, đầu cứ nghĩ “mẹ chẳng may có con rắn hay con gì có nọc nó cắn cho một phát ở đây thì thôi xác định bỏ xác xứ này”, thế mà vẫn cứ cắm mặt mà đi, vừa đi vừa tìm đường vòng qua cái đống cây xanh xanh đẹp đẹp nhưng rõ lắm gai như xương rồng, vừa đi vừa thấy ghê ghê cầu trời đừng có con gì nhìn thấy con :’(. Rồi tự dưng sụt một phát, XONG. Rơi đúng vào chỗ lầy, đừng bảo đây có quả này chứ, may mà nhấc được chân đi tiếp … thề là một mình giữa cái miệng núi lửa này cũng có tí hốt. Mấy bạn vịt thì yên tâm không vác được thân mình về đâu :’(. Anyway vẫn chẳng hiểu sao sợ chết thế mà vẫn cứ băng băng đi đến lạ =)). Cơ mà lên đến cái mỏm đấy rồi thì ôi thôi, một cảm giác rất YOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO MOSSSSSSSSSSSSSTTTTTTTTTTTTTTTTTT. Trước mặt là BIỂN, trên là MÂY, sau lưng là một cánh đồng đầy cỏ dại và trên hết mình đứng CAO hơn tất cả những thứ ở đây :((((. Hẳn là cả cuộc đời chắc chỉ một lần mình có thể có được cái cảm giác này, tuổi trẻ được khám phá mọi thứ, được thứ thách bản thân YOOOOOOOOOOOHHHHHHHHHHHHHHHH.  Về sau bạn Gâu gâu thắc mắc sao mình ko đến chỗ này chỗ nọ, mình mới chột dạ, ơ hóa ra là chỗ này à MÌNH ĐẾN RỒI MÀ =))))))))))) lol rất xin lỗi các bạn =)))))))) bản thân mình không biết nó được mark trên “sử sách” như thế nhưng theo cảm nhận của mình nó sẽ đem lại cho mình những cảm giác khó tả thôi, mặc dù biết để có được cảm giác đó hẳn là phải khó nhọc thế nào. Đứng lặng người ngắm nhìn khung cảnh xuong quanh, biển xanh ngắt tung bọt trắng xóa, những ngồi nhà dưới kia như những món đồ chơi vậy, mọi thứ trở nên quá bé nhỏ. Nó rất khác so với cái cảm giác đứng trên đỉnh Ma Pí Lèng nhìn xuống, cũng rất chơi vơi nhưng hùng vĩ hơn rất nhiều, cảm giác không gian cũng bao la rộng lớn hơn rất rất rất nhiều. Nó đẹp đến mức mình không còn muốn chụp ảnh nữa vì biết chắc chắn một điều, những gì mình chụp sẽ không bao giờ giống những gì minh đang đấy, những gì mình đang cảm nhận. Cuộc sống cần phải có những giây phút đáng giá như thế này chứ. TRỜI ƠI !!! Giá như đầu bên kia có người để mình hét lên Anh yêu em nhỉ =)) khổ nỗi, đứng một lúc Mị gọi về *có tỉ tủi à nhe* =)). lol

000037

000035

IMG_2804

Các bạn chạy ra cổng Tò vò trước, mình thì vẫn cắm cúi cảm nhận cái miệng núi lửa này nhiều cái mình chỉ có thể nhìn quà ti vi và lần đầu được nhìn thấy tận mắt, Discovery là kênh truyền hình HAP thích xem nhất từ khi 6 tuổi mà =)), không phải Cartoon à nhe. Thú thật là mình chẳng thích cái cổng này lắm vì nó bé quá =)). So với cái Durdle Door thì thật sự là khập khiễng, nhưng nó không như mình tưởng tượng, đang tìm cách để đi Durdle Door đây. Cơ mà được cái vẫn lội biển nhiệt tình để chụp choẹt, sóng đánh ướt cả quần luôn, cứ phải giơ hết tay lên vì sợ ướt mát ảnh.

Ngoài lề một chút, kể về chuyện mấy con xe máy thuê của nhà nghỉ. Kinh hoàng =)). Mấy con xe này mà ở Hà Nội chắc mình cho ra bãi thải lâu rồi :((. Toàn bộ hệ thống điện của 2/3 xe coi như đứt, không đề, không xi nhan, không còi. Đạp nổ thì gẫy cả cẳng mới nổ được máy. Xe nào đi cũng xì khói trăng. Phanh thì đi NHANH hơn =)). Mà Wave với Dream gì mà đốt xăng cứ như SH luôn =)). Đảo bé tí tẹo, đường quanh đảo giỏi lắm được 20km là cùng thế mà … 2 ngày 3 xe đốt hết 5 lít xăng =)). Xong lại còn vụ xe rơi khóa xe mà xe vẫn nổ chứ, cậy cốp xe nữa. Mấy con xe này cứ phải gọi là … trên cả tuyệt vời.

Tiếp tục chuyến đi là lên Thới Lới, ôi rồi ôi MÁT LẠNH luôn. Gió đánh tung hết cả quần. Biển đẹp. Một dải biển dài, đúng hướng gió sóng mạnh đập vào vách đá, lớp này chồng lên lớp kia, xanh ngắt, trắng xóa. Đẹp, đẹp lắm … cơ mà không thể đứng vững trên này để mà chụp được. Gió to dã man, cấp 6, giật cấp 7 mà :(( lại vứt cha nó chân máy ở nhà rồi :(( giời ạ. Thôi thì chụp gì thì chụp vậy mai sẽ tìm cách quay lại với đầy đủ đồ nghề. Hùng vĩ thật đấy, ảnh chụp lên chỉ có 2D nên cứ có cái cảm giác những đớt sóng xanh ngắt kia đang chồm lên người vậy. Con người trở nên quá nhỏ bé và thiên nhiên thì quá dữ dội. Trên đầu là trời, dưới là biển, cách cái cảm giác rơi tự do chỉ một bước nhẩy thôi. Thề, muốn thả mình xuống kia quá … không phải để chết đâu =)). Cái cảm giác được nhảy từ một vách đá xuống cái biển xanh ngắt kia thật là tuyệt vời ý. Chỉ cần nghĩ thôi cũng đã đủ thích rồi. Cơ mà nhảy mà thiếu hiểu biết thì kiểu đéo gì cũng chết =)) dưới kia là đá ngầm thì tuyệt vời lắm lắm =)).

 

IMG_2917

IMG_2915

Mặt trời cũng lặn, đoàn xe lúi húi đi về, kiếm được BỮA LẨU MỲ 200k ăn cứ phải gọi là … cơ mà tin buồn nhất trong ngày là sẽ không được ra Đảo bé để chơi, có tí buồn cơ mà positive mà nói thì thôi có cớ để quay lại Lý Sơn lần nữa. Tối về tắm rửa chui ra sân sau nhà nghỉ ngắm biển, trắng to, nhiều sao lắm trời trong vắt hứa hẹn mai nắng tooooo :)). Hy vọng thế, thời tiết đảo thì cũng chẳng biết đằng nào mà lần. Tổi ngủ chập chờn vì lạnh, cái chăn mỏng dính, ở Hà Nội đang chăn bông kín cổ thì ra đảo được quả chăn mỏng tan, thôi thì cứ cố mà nằm ngủ mai lấy sức mà đi vậy.

Sáng tỉnh dậy nghe tiếng biển mà muốn ngủ thêm quá … nhưng thôi dậy ra biển còn thích hơn. Cái âu tàu buổi sáng đằng sau nhà nghỉ chắc đẹp lắm. Ra khỏi phòng đập mặt ngay vào con Gâu Gâu =)) chẳng biết nó dậy từ lúc nào tối hôm qua nó còn kí gửi điện thoại ở phòng mình đế sạc pin dậy cái qué được. Ra sân sau lủi thủi một chút, đếch thấy mặt trời đâu mặc dù đã 6g sáng … đang định vào nằm tiếp thì thấy cái thuyền gỗ với bãi đá thế là vào phòng xách hết máy móc chạy tha thẩn ra chỗ tàu gỗ. Trộm vía ra được một lúc những tia nắng bình minh bắt đầu khe khẽ xuyên qua làn mây dầy đặc chạn xuống mặt đất, vũng nước lấp lánh trong ánh bình minh. 4 năm đi chụp mình vẫn luôn tâm niệm rằng, không có khoảnh khắc nào là không phải chờ đợi cả, chỉ cần nhẫn nại đôi chút thôi, chỉ là đôi chút thôi. Đừng vội vàng đánh giá những gì bạn nhìn thấy, nó đẹp đẽ (hoặc cũng có thể chưa đẹp) như bạn nghĩ đâu *cười nhe răng*.

IMG_2901

000017

Và đây cũng là chỗ ghi nhận vết đứt chân đầu tiên …

Về nhà nghỉ bắc ghế ra nói chuyện với bác chủ nhà, những câu chuyện của dân đảo Lý Sơn…

“Bọn Trung Quốc là chúng nó muốn diệt cái đảo này lắm, đây là cái bằng chứng sống chứng minh Hoàng Sa là của Việt Nam mà. Mấy năm trước, tàu Trung Quốc nó cứ lởn vởn ngoài âu tầu kia kìa, xong rồi chú báo cho mấy anh biên phòng nhưng rồi có thấy ai ra đâu, tàu bọn Tàu nó đi khuất rồi mới thấy mấy ông lò mặt ra đấy chứ. Mang tiếng là biên phòng thế thôi chứ các ông ý có quán xuyến được đâu, phải dựa vào dân hết đấy chứ, làm gì đủ người mà đi cả cái đảo này.”

“Mấy năm trước có một thằng Tàu đến nhà chú thuê phòng nhưng mà lại mang cmnd Việt Nam, nhìn nó như bọn cháu vậy, mà nói tiếng việt sõi lắm nhe nhưng mà chú nhìn chú nghi ngay bảo cái trưởng hợp này làm tạm trú hơi khó mời nó lên biên phòng làm việc thì lòi ra ngay …”

“Bọn Tàu nó thâm lắm ..”

“Từ đây ra Hoàng Sa có 120 hải lý thôi à, dân đi tàu mất 1 ngày một đêm mà đánh cá ngoài đấy bọn tàu nó chèn ép ghê lắm. Ở Hoàng Sa mình mất hết đảo rồi, buổi tối lên đỉnh thới lới nhìn là thấy đảo Chi Tôn sáng đèn đấy. Bọn tàu nó cấp tiền cho dân sống trên đào, cho tiền để lính ở ngoài đảo, cho tiền để dân đánh bắt ngoài đảo, rồi mấy cái thuyền đánh cá của nó toàn lính đi đánh bắt đấy chứ có phải dân thường đâu thế chúng nó mới có súng. Mà mỗi lẫn thấy tàu Việt Nam là chúng nó nhanh lắm, gọi ngay mấy tàu khác đến đánh úp đầu tàu mình à. Thế nên bây giờ, tàu ở đảo này đi đánh cá là đều có thuốc nổ hết. Thấy tàu Trung Quốc là cho thuốc nổ vào cái lon bò húc ném nổ cái trạm radar của nỏ luôn thế là hết cả gọi. Mà lắm lúc dẫn mình bực qua, ném cho chìm tàu của nó luôn. O ép nhau quá đáng mà. Mà thuyền nhà mình toàn thuyền gỗ, công suất yếu chạy sao nổi với bọn nó. Bọn nó toàn thuyền sắt, máy thì khỏe trang bị đầy đủ chứ.”

Chú vừa nói, mình chỉ biết nhìn ra những cái lá cờ đỏ sao vàng đang bay trên nhưng còn thuyền trong cái âu tầu này … họ mới là những người lính thực thụ. Không chuyên nghiệp, không được đào tạo chính quy nhưng tinh thần của họ là số 1. Không chỉ là hô hào nói mồm “Chúng tôi yêu nước”, “Hoàng Sa là của Việt Nam” … mà họ và cái người đang nói chuyện với tôi đây là những người đang khẳng định chủ quyển Việt Nam tại Hoàng Sa.

“Nước mình còn nghèo không đối đầu trực tiếp được với chúng nó thôi, mình phải chờ thời thôi. Có những nước phải đợi hàng trăm năm để lấy lại lãnh thổ của mình cơ mà. Bây giờ phải giáo dục cho thế hệ tiếp theo làm thế nào để giữ được cái đảo này đã rồi hãy nói đến lấy lại Hoàng Sa.”

Đấy, một bài học lịch sử hay hơn rất nhiều so với việc phải ngồi trên giảng đường nghe những thứ “chém gió chính trị”.

“Dân Lý Sơn bây giờ khá hơn rồi, cách đây 3 năm Lý Sơn khác gì một cái đảo hoang đâu. Mấy năm nay được nhà nước chú ý đầu tư cho đấy chứ. Đây này đang xây cái âu tàu cho dân Lý Sơn có chỗ neo đậu đây này. Rồi sắp tới sẽ có resort nữa nghe đâu còn có Hàn Quốc gì sắp đến làm quy hoạch cái gì đấy.”

“Cách đảo này 20 hải lý có một cái mỏ dầu to lắm đấy, mấy năm trước có mấy ông ở nhà chú đi khảo sát mà.”

Nghe vừa vui vừa buồn đấy, rồi đảo này cũng sẽ là điểm du lịch và sẽ còn được hoang sơ như những gì mình đã được đi không. Phát triển nhưng đừng phá nó.

“Mà sao mấy đứa con gái vẫn chưa dậy à ?”

“Gái Hà Nội mà chú, cháu đi nhiều cũng quen rồi, chăm chút hơi lười một tí thôi, chuẩn bị lâu lắm” *cười nhăn nhở* “Thôi để cháu lên xem bọn nó thế nào”

Câu chuyện của một người dân Lý Sơn kể cho tôi đấy. Nó tràn đầy lòng yêu nước hơn bất kì những thứ mà người ta phải biểu tình, phải hô hào ngoài kia. Mà cũng tình cờ chúng tôi đi đúng vào ngày 19.1 là ngày Trung Quốc chiếm Hoàng Sa của Việt Nam…

…Đợi các bạn một hồi cũng xong … ra Chùa Hang … nơi có cái chùa trong cái Hang. Chẳng phải đi lễ mà vì chỗ này có bãi biển đẹp :)).

Đẹp thật, trộm vía có nắng nữa (đúng là đi với mình có khác =)) hankpham35 no rain mà =))) biển trong vắt, xanh ngắt, tảo biển bám đầy trên đá xanh mơn mờn. Thiên đường là đây.  Bọn trẻ con ở đây đúng là miễn nhiễm với du lịch. Sau khi đi Lý Sơn tôi còn đi Hội An  khác biệt rõ ràng. Trẻ con ở Lý Sơn rất vô tư, hồn nhiên, thấy máy ảnh thì chạy đi ngượng ngùng hoặc là cười tươi thật là tười trong khi thì bài ca “no money no photo” thì được nghe quá thường xuyên bonus thêm vẻ mặt cau có của bọn nó. Đi mấy chỗ này thì chỉ chụp các bạn nữ thôi =)) còn biển thì chụp được vài góc là cũng hết. Thôi thì công nghệ 2D lại lên ngồi khắc họa con người trong khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ nào.

IMG_2863

IMG_2857

IMG_2890

000039

Chiều chẳng biết đi đâu thế là lại kéo nhau lên Thới lới “hóng gió” và … lại một lần nữa trốn các bạn lên MIỆNG NÚI LỬA chơi =)). Trên đảo có một cái hồ nước ở cái miệng núi lửa mình không thấy nó đẹp gì cả nên chẳng gọi chúng ban lên, được cái từ đây có thể nhìn thấy toàn cảnh Đảo Lớn, cả âu tầu nơi chúng tôi ở, cả các con đường chính dẫn lên đảo. Tất cả đều hiện “nguyên hình” khi đứng ở đây. Xuống hóng gió với các bạn được cái hôm nay trang bị rất đầy đủ nên tha hồ mà chụp choẹt đê hehehe. Cuối buổi là cuộc rượt đuổi sunset bất thành do mù phương hướng nhưng mà bù lại được bưa mỳ đầy xúc xích và rau xanh :)) nói chung là bữa tối ngon và đủ chất nhất từ hôm lên đảo đến giờ. Tối lại bắc ghế ra sân sau nghe nhạc, ngắm biển đêm … ngủ sớm mai lên tàu về đất mẹ.

DSC09588

Ơn trời, đường về đất mẹ êm êm, lòng con cũng vui vui :)) không hãi hùng như hôm đi.

Sẽ quay lại đây, yên tâm !!! Còn chưa ra đảo bé, còn nhiều thứ muốn làm ở cái đảo này sẽ còn quay lại. Chuyến đi đầu và thu lượm được rất nhiều thứ rồi. Tiễn các bạn về Hà Nội (chuyến bay của hãng Cancel Airline =))) mình bắt xe đi Hội An nghỉ dưỡng một đêm (trên chuyến xe ép khách lòi cơm :(()

Thế thôi nhờ hì !

—————————

Tôi 23, còn nhiều nơi tôi muốn đi lắm. Còn trẻ thì cứ đi thôi đừng ngại gì cả, tiền không bao giờ là vấn đề quá quan trọng của mỗi chuyến đi vì sau mỗi chuyến đi đấy bạn sẽ học được nhiều điều và hơn hết ở cái tuổi như tôi thì đừng nghĩ đến du lịch “nghỉ dưỡng” một năm trở lại đây, tôi đã luôn nghĩ đến việc mình sẽ đi và hòa mình với cuộc sống của những người dân mà tôi đến. Đó là cái cách bạn học được từ cuộc sống và đó cũng là cách để họ không sợ những ống kính máy ảnh của bạn.

Tôi đến, tôi sống và tôi cảm nhận cuộc sống đấy.

“LOOK AND THINK BEFORE OPENING THE SHUTTER. THE HEART AND MIND ARE THE TRUE LENS OF THE CAMERA” – YOUSUF KARSH

Những mảnh ghép …

Có những lúc tôi tự hỏi, tại sao tôi có thể tồn tại được trong cái cuộc sống hỗn độn này …

Tôi chẳng phải là thằng muốn hiểu đến những cái tận cùng của cuộc sống này làm gì. Bản thân tôi lắm lúc cũng chẳng thế hiểu bản thân mình, lắm lúc muốn gì và tại sao mình lại làm như vậy. Lý trí không mách bảo tôi phải làm gì cả … tôi chạy theo cái gì mình cảm nhận được từ xung quanh. Một cái gì đó cảm xúc và tôi chạy, chạy hết mình vì cái đó. Đó có lẽ là một trong những lý do tại sao, tôi được tiếng mà chẳng được miếng gì cả. Một trong những thứ ngăn cản một con người đến với những thành công, đó là việc họ không kiểm soát được cảm xúc của mình. Cảm xúc chỉ có thể đem lại hiệu ứng tích cực khi bạn biết cách biến nó thành động lực để hành động. Tôi đã thành công với nó một lần cách đây đúng 1 năm. Và giờ tôi đang cần nó một lần nữa … rất cần.

Sẽ là quá xa khi lấy động lực của cách đây 1 năm để thực hiện vượt qua những khó khăn bây giờ. Hoàn cảnh nay khác rồi ? Bây giờ trong tôi trống rỗng, thiếu động lực, thiếu khát khao làm sao vậy .

Tôi cần những mảnh ghép đấy cho cuộc sống hiện tại … làm sao đây ?

Sao cuộc sống không như những bức ảnh mình chụp được nhỉ, mình có thể ghép nó dễ dàng trên bức tường của mình để thành một cuộc sống nhỏ trong căn phòng của mình, nhỏ thôi nhưng vừa ý mình.

Photo 20-11-2013 13 44 56

:)

Cứ mỗi một năm trôi qua, con người ta lại thêm một tuổi. Và cũng khoảng thời gian đấy, có người đã không còn; dù là những điều đó đã được báo trước, hay điều đó đến một cách quá ư đột ngột hoặc bất ngờ.

Đừng đổ lỗi cho tạo hóa, đó là quy luật; ai cũng muốn những người mình thương yêu nhất được sống mãi, được bên ở bên cạnh mình, dù có những lúc chỉ là để được nhìn họ mà thôi. Chỉ trách ta, đã phung phí quá khứ, đã dành mọi thứ cho những thứ vu vơ mà để quên bên cạnh mình luôn có những bàn tay rộng lớn.

Lại thêm một lần nữa, cuộc sống lại khó khăn và tại sao cứ nhằm đúng những lúc khó khăn nhất để cuộc sống này lại chồng chất thêm những khó khăn. Đôi vai gày này còn phải gánh thêm bao nhiêu điều nữa. Phật dạy rằng : đừng ham muốn, bỏ qua cái tôi của mình thì sẽ tìm được hạnh phúc.

Uhm thì cứ cho là đúng đi. Mỉm cười với đời vậy.

31/10/2013