Search

hankpham35

You're never wrong to do the right thing

25.

Câu chuyện của tuổi 25 sẽ bắt đầu bằng một ngày mùa thu đầy nắng ở Edinburgh được X dắt đi sở thú tung tăng chạy nhảy như một đứa bé 2 tuổi chưa bao giờ được nhìn thấy con hổ, chưa bao giờ được nhìn thấy con rắn, chưa bao giờ được nhìn thấy con chồn nó là còn gì. Ơ mà đấy là lần đầu tiên được nhìn thấy Gấu trúc, về còn mua hẳn 2 cái cái tranh in vẽ chì 2 con hâm đấy. Lần đầu tiên nó được nhìn chim cánh cụt nữa, eo ôi háo hức chết đi được luôn…như một đứa trẻ lên 2 vậy mọi thứ đều mới…mới tinh.

Rồi đến ngày thứ 2 của cái tuổi 25, câu chuyện của một người lớn bắt đầu. Sáng nhấc máy lên gọi cho Solicitor đề giải quyết cái vụ liên quan đến X. Btw, may mà về sau mọi thứ cũng êm ả hết cả và cũng chẳng có chuyện gì quá lớn lao xảy ra.

Ngày thứ 19, thằng cu nhận bằng Master of Science in International Accounting and Finance. Nó háo hức lắm ngày này lắm vì từ trước đến giờ nó có được dự cái lễ nào như thế này đâu, trước khi đi cái bằng tốt nghiệp đại học của nó còn không được nhìn nữa là. Nó sắm sửa từ đầu tháng cho cái lễ tốt nghiệp mà lũ bạn của nó cứ chê lên chê xuống (vì trường nó thuê hẳn cái venue to đùng, nhìn xịn vãi, nó đi dự chứ đâu) nhưng nó thích lắm, vì mục đích của nó đến đây chỉ có thế, hoàn thành tấm bằng này bằng hết khả năng của nó vì nó biết sự kỳ vọng của mọi người đặt lên vai nó. Mà thực ra cũng chẳng sao, tính nó vốn thích cái gì giản dị mà ấm áp là được. Kết thúc một quãng đường dài, nó cũng chỉ kịp hình dung ra phía trước nó còn dài còn lắm chông gai thôi, nó cố vẽ ra một con đường đẹp đẽ nhất có thể, ít nhất là trong suy nghĩ của nó, chí ít, để nó đỡ nản.

Ngày thứ 55, giáng sinh thứ hai trên đất Edinburgh, trời Edinburgh lạnh sun sun sun hết tất cả những gì có xu hướng thò ra khỏi lớp quần áo, nhớ cái ngày đấy năm 2014, cái lũ bạn cứt của nó lên đây đại náo xới tung hết cả Edinburgh này lên với nó. Nó vào bếp làm ma mí cho chúng nó 3 bữa/ngày (đéo ai cưng bạn như nó với chúng mày nhể =))). Như thường lệ Edinburgh hôm đó như một thị trấn hoang tàn, no bus, no police … nothing in town. Mọi người đều đã về nhà vơi gia đinh cả rồi chỉ có hai cái đứa Việt Nam hâm hâm dắt con hâm Pepper đi bộ từ nhà lên city centre xong lạnh quá đi về nhà cày film thôi.

Ngày thứ 77, cả đêm nó không ngủ được vì nó phải xa Edinburgh, xa cái thành phố nó chót yêu vì một cái duyên lạ (nói mới nhớ đến nó còn nợ Edinburgh một bài, vẫn còn là Draft thì phải), nó thức cả đêm chỉ để cân lên cân xuống cái đống hành lý vì nó chỉ muốn mang hết cái đống kỷ niệm này về Việt Nam thôi, nó chẳng muốn để lại vì nhỡ đâu nó không có cơ hội quay lại Edinburgh thì sao. 4 giờ sáng, nó gọi Phụng dậy, chào Phụng rồi đi ra sân bay. Nó cũng chẳng vội vàng gì vì nó luôn tính dư mọi thứ, nó tình xa tất cả. Nó đợi anh Đức, đợi anh thanh niên “những ngày ở châu Âu” đến vì nó có một cái va li xách tay “overweighted” đem cho mấy chị xinh tươi của Etihad thì kiểu gì cũng chết. Nó nhờ anh giữ hộ cái va li đó ở ngoài, rồi lặc lè đẩy 3 quả hành lý ngót nghét 70kg vào check in. Done. Thoát. Anh Đức tiễn nó đến cửa an ninh. Nó chào anh Đức hẹn ngày về Việt Nam anh em đi uống rượu. Qua cửa an ninh, nó vẫn kịp xử lý nốt một cái coupon FT để kỷ niệm cái ngày nó say goodbye Edinburgh, tờ FT Weekend 16/17-01-2016. Nó ngồi ngẩn ra trước cửa lên máy bay. Nó gọi điện nhắn tin cho mọi người thông báo là nó sắp về. Ngồi trong máy bay, nó nhìn ra cửa sổ, trong đầu nó chỉ vang lên rằng “I will come back”.

Vèo vèo … ngày thứ 78 nó ở Việt Nam, chênh lệch múi giờ mà.

Ngày thứ 139 một vài thứ nên kết thúc nhưng nó không chịu từ bỏ.

Một khoảng thời gian nào đó, nó biết mình nên phải làm gì.

Cái khoảng thời gian nó mất định hướng khủng khiếp với những gì nó đang có. Nó kiếm đường đi làm, nó kiếm đường đi học, nó cố gắng mở rộng network của nó, nó có những người bạn mới.

Ngày 282 nó đón cái đứa đang ngủ ngục trên đùi nó về nhà, nghịch như ranh, hôm nay đi làm về thấy một bãi chiến trường từ giường xuống đất chỉ feelings muốn bùng cháy.

Ngày 311 nó có công việc đầu tiên và như mọi lần nó chẳng cần biết mình đang làm gì như môt con thiêu thân đâm đầu vào thôi.

Ngày thứ 364 nó kết thúc ngày làm việc bằng cách ngồi viết những dòng này.

Mai nó sẽ làm gì nhỉ, sẽ đi làm, anh em công ty sẽ có party nho nhỏ mừng nó 25+ mặc dù anh em việc ngập quá đầu nhưng ham chơi chết ngất, tối về có thiếu nữ Saigon Lamera ra chơi mừng sinh nhật nó (hố hố) anh em lại tụ tập oánh chén.

Ngày kia papa ra … (hí hí)

Ôi tháng lễ đến rồi … (hahaha)

25+ động cơ của nó sẽ là gì ?

Chắc nó sẽ cố gắng tìm thêm con chữ, học đến Master rồi mà vẫn thấy nó thấy mình ngu quá, chắc chỉ có PhD nó mới thấy mình đỡ ngu. Nhưng thôi để tương lai trả lời. Giờ nó muốn làm tốt nhất những gì nó đang làm đã.

Nhưng chắc nó sẽ muốn có thêm một con chó nữa, chẳng biết nhưng tại thấy có một con nó cứ tủi tủi thế nào vậy, nhưng để Hachi lớn hẳn đã, chứ hai con nó cùng phá thì … ai mà chịu được.

Giá như mình còn bé, được bố cho đi uống bia cùng.

Nhưng ai cũng phải lớn thôi đâu thể để 25 với một series dấu cộng dài bất tận đằng sau được.

Ngày mai, tôi 26 và sẽ là một tôi khác của tôi 25.

PS: đang nghe lại Four Seasons của Vivaldi, bắt đầu từ Summer …

13344729_10153672316477913_6507422985945447337_n

English Breakfast – Bữa sáng kiểu Anh

Preface: bắt đầu viết về những cái thứ ở UK, sau hơn nửa năm bị kick ass ra khỏi cái đất nước cả năm nhìn được mặt trời có chục ngày đấy =)) (overall, ý mình là vậy, chứ chỗ mình ở 1 tháng cũng nắng được đến … 15 ngày =))) 

Hồi trước có đọc một bài dịch trên BBC kiểu English Breakfast là bữa sáng … ngon nhất thế giới, hồi đấy vẫn còn đang ở UK, kiểu cười như bố đẻ em bé vì cái bữa sáng đấy chỉ đáp ứng được một yếu tố duy nhất là (vãi) nhiều và đầy cholesterol, nói chung là không thể chịu nổi thôi. Mà gọi là bữa sáng thế thôi chứ chẳng ai có thể nhét được cái bữa sáng đấy hàng ngày vào miệng vì hai cái lí do trên.

Full English Breakfast sẽ thường gốm 8 thứ sau: thịt ba chỉ hun khói (bacon) nướng, xúc xích, trứng rán (sunny side up or scrambled), nấm nướng, đậu đỏ, hash browns (bánh khoai tây nghiền xong nướng, chẳng biết dịch sao), cà chua … nướng nốt và bánh mỳ được phết một ít bơ và … cũng nướng nốt. Và cái đĩa với một đống “tạp nham” những thứ như trên sẽ được dùng với trà hoặc cafe…Sao ?! Nghe là thấy nghẹn rồi đúng không …

FullSizeRender-3
Full English Breakfast

Nói thế chứ hồi ở bên kia một tuần 7 ngày thì cũng ngót nghét 4 ngày mình có thể nhét được cái “bữa sáng” này vào mồm. Chuyện là dậy thì muộn toàn vớ tạm cái gì ăn cho đỡ trống ruột rồi về thì lười nấu cơm mà cái món này thì … nhanh =)) nó thành brunch luôn ăn nó tới chiều luôn. Mà lần nào đi siêu thị, ra check-out bao giờ cũng có xúc xích này, bacon này,  trứng này … thi thoảng thì hashbrown. Anw, kiểu gì thì kiểu cũng phải có haft ko thì 2/3 cái đĩa ở trên. Lí do chính vì mấy cái thứ này nó rẻ và nấu nó nhanh, sáng mà chẳng may có ôm chó dậy muộn thì cũng kịp lấy được cái chảo cho mấy thứ ấy vào độ 10′ là có bữa sáng kèm bữa trưa, uống thêm cốc trà rồi phi ra xe bus là vừa.

Mà kinh nghiệm làm món này của mình là mấy cái thứ kia mua càng rẻ … càng ngon. Xúc xích càng rẻ càng ít thịt nhưng đổi lại có thêm ít bột ăn nó cũng nhẹ nhàng hơn là nhét nguyên một “cục thịt xay” vào mồm, bacon thì mua càng rẻ càng mỡ lúc đem rán khỏi cần dầu ăn, đỡ tốn dầu ăn mà ăn cũng không bị khô, còn muốn nó hơi kiểu “dòn dòn” thì thảm khảo Gordon Ramsay ở dưới (nhưng cẩn thận cháy bếp, chuông báo cháy bên UK siêu nhạy nhé)

Nói đến cái bữa sáng này, vẫn chẳng quên được bữa sáng “đoàn viên lần 2” với lũ chó ở Bournemouth…thay vì như lần 1 mình nẫu cho chúng nó =)) *khoe* chúng nó dẫn mình đi ăn English Breakfast ngon nhứt trong thời gian mình ở UK. Quán tên Norweigian Wood, ai là fan của The Beatles thì cũng nên qua, nhìn tên quán là hiểu rồi mà :)). Lần quay lại nào (thực ra đến 1 lần và quay lại đúng một lần) cũng qua quán này ăn. Chủ quán cũng dễ thương nữa hay đùa khách lắm, mang student card thì được DISCOUNT nhé nhé nhé =)). Check link dưới để biết thêm chi tiết về cái quán này. Nói chung là điểm nhấn (đối với mềnh) của cái “thành phố” bé bằng hạt kẹo này :))

https://www.tripadvisor.co.uk/Restaurant_Review-g186262-d3456739-Reviews-Norwegian_Wood-Bournemouth_Dorset_England.html

Tạm thế đã, bài sau chắc viết về Edinburgh, nhưng không nói trước tương lại được, hứng có khi lại viết về trà :)).

Này, cô gái !

Này, cô gái.

Có những thứ mà đàn ông sẽ chẳng bao giờ hiểu được phụ nữ, nhưng có những thứ khi đàn ông nhìn vào phụ nữ họ biết vì sao phụ nữ không nên làm như thế và cũng chẳng có lí do gì để nghĩ như thế, đến nỗi lắm ngồi cạnh mà cũng chẳng thể giữ nổi bình tĩnh mà mắng cho mấy câu, lắm lúc phát bực và cũng lắm lúc chỉ muốn đến gần và nói rằng:”Này, em suy nghĩ nhiều thứ quá.”

Em lo cho em. Uhm anh hiểu. Còn trẻ, cuộc sống còn quá nhiều thứ mình chẳng lường trước được. Bản thân anh, bản thân những người bạn xung quanh anh họ vẫn còn không thể ổn định được cuộc sống của chính mình ở cái thời điểm này, mặc dù họ đã đi làm được một thời gian em ạ. Những đứa mới chập chững bước ra khỏi cái cồng trường như anh với em, sẽ còn mất nhiều thời gian hơn họ để mà ổn định em ạ.

Em muốn có một cuộc sống nhàn nhạ, nhưng sung túc. Uhm anh hiểu. Anh cũng muốn như vậy em. Ai sống chẳng muốn được nhàn hạ, ai sống chẳng muốn được giàu sang. Nhưng em biết đấy, cái gì cũng phải từng bước của nó. Anh biết, em tham vọng rất nhiều, nhưng em cũng nên biết rằng “chèo cao thì ngã đau”, làm những gì trong khả năng của mình trước đi hẵng cô gái ạ. Ai cũng sẽ phải rất vất vả mới có được những thứ em mong muốn. Có tiền, có thời gian, có được cuộc sống như ý. Mọi thứ sẽ dễ dàng theo như em muốn đúng không, cô gái.

 

Này, cô gái.

Anh đâu phải siêu nhân. Anh chỉ cố gắng làm siêu nhân trong mắt em thôi. Mọi thứ anh có thể làm, mọi thứ anh có thể chiều em nhưng “cái nỗ lực làm siêu nhân” ấy chỉ có ở trong một con người bình thường thôi em ạ. Anh không thể “ba đầu sáu tay” lúc nào cũng một tay việc này, một tay việc nọ. Anh sẵn sàng ở bên em những lúc em cần anh, sẵn sàng làm giúp em những thứ em cần. Mọi thứ không phải từ tình yêu sao em (và có lẽ nó không đủ với em). Anh cũng cần một siêu nhân bên cạnh để sẻ chia với anh, để vun đắp cho cuộc sống của hai đứa. Anh cũng chẳng cần siêu nhân đó làm gì nhiều, chỉ thi thoảng hỏi han vài câu, cho nhau những cái ôm, cho nhau một ít thời gian riêng là được em ạ.

Cái anh chàng siêu nhân của em cũng muốn lắng nghe em lắm chứ, em kể với nó càng nhiều nó càng thấy mình cần ở bên em hơn. Nó thà ngồi nghe em nói xong thành cãi nhau còn hơn là “không có gì”, “em quên rồi”, “đừng nhắc đến nó nữa” hay “em không nhớ gì hết”.

Này, cô gái.

Sao em lại so sánh mình với những người con gái khác. Em nhìn người ta sung túc ổn định, em thấy mình thua thiệt thất bại. Em thấy người ta xinh đẹp hơn em, em thấy mình xấu xí. Em thấy người ta tài giỏi hơn, em thấy mình thua kém. Em thấy tình yêu của người ta thật hạnh phúc… Tại sao em lại không nghĩ đến những gì mình đang có nhỉ, những thứ mà chưa chắc người khác đã có được như em, cô gái ạ.

Sao em cứ phải “ghen” với lũ bạn gái của anh thế nhỉ ? Anh đã nói với em rằng, bọn anh chỉ là bạn, những người bạn đi với nhau qua suốt một quãng đường dài, chúng nó ở bên anh những lúc anh khó khăn nhất, chúng nó ở bên anh những lúc anh cần chúng nó nhất. Tại sao em không thể mở rộng tấm lòng của em ra coi họ như những người bạn của em nữa nhỉ nhưng chắc không hợp với em phải không. Uhm anh hiểu. Nhưng anh cũng đâu cần đến mức đấy, anh cũng chỉ cần để cho tình bạn của bọn anh vẫn mãi như vậy mà thôi, đứa nào cũng có “tình yêu” của mình cả rồi, sẽ chẳng có gì có thể vượt qua được cái mà em đang lo đúng không. Anh biết làm thế nào để em không tổn thương chứ. Em đi với anh có thể không được chụp ảnh đẹp như chúng nó, đâu phải vì anh không hiểu em, tại anh không biết chụp thôi, cô gái ạ. Có những thứ đẹp mà ảnh không thể vẽ lên nổi đâu.

Này, cô gái.

Đừng cảm thấy mình lạc lõng vậy. Nhiều lúc, anh chỉ muốn đưa em đi chơi với những “người bạn của anh” (và có lẽ là của em), để em không còn biết trên đời này chỉ có anh ở đó, nhưng có lẽ cũng không hợp. Anh cũng chỉ muốn làm em vui. Chỉ muốn em có những niềm vui với ngoài anh, chỉ muốn em những lúc giận anh có nơi để quên đi, chỉ muốn em có được những người đề bầu bạn.

Này, cô gái.

Trên đời, chẳng ai hoàn hảo cả và có lẽ người ta yêu nhau vì những cái điểm không hoàn hảo ấy. Hai người cùng vun đắp thì mọi thứ mới được lâu bền đúng không em.

000015

Này, cô gái

Tôi đang nghe lại bản nhạc em thích.

 

Edinburgh, December 2015

“Có lẽ với em, tôi là chưa đủ”

 

 

 

 

.

Có lẽ đến giờ này, cái cảm giác như vậy vẫn chẳng thể phai nhoà trong tôi. Cái cảm giác mà, bạn biết đấy, yêu một ai đấy bằng tất cả những gì mình có để rồi lại phải bỏ rơi lại người đấy theo cái cách tàn nhẫn nhất mà mình có thể làm.

Tôi đã làm điều đấy không phải một lần … đúng không nhỉ. Và có lẽ, lần này tôi làm điều đó tốt hơn thì phải, có lẽ vậy, có lẽ thế.

Nhưng có lẽ, lần này tôi sẽ phải làm nhiều thứ hơn “cái lần trước đó” để quên đi, tôi tự làm tổn thương chính bản thân mình, tôi làm tổn thương người khác, tôi làm tổn thương cả hai. Tôi dằn vặt mất hai hôm nay, thật sự dằn vặt, và vẫn cái cảm giác gần như đã quá thân thuộc. Tôi không thể không nghĩ về những gì mình đã làm, tôi không thể không nghĩ về người mà tôi đã bỏ lại, nhưng có lẽ điều này là điều tôi nên làm, tôi không bao giờ đổi lỗi cho bất kì ai, bất kì một ai vì cái mà nhiều người gọi là “sự thất bại”, tôi sẽ luôn là người có lỗi … vì tôi chẳng bao giờ biết cố gắng để có được nó cả, hoặc cái điều mà tôi làm chưa đạt được cái cố gắng cần có.

Tôi, đã bao giờ thắng được ai đâu cơ chứ, tôi luôn thật bại trên những con đường mà tôi chọn mặc dù tôi luôn cố gắng hết sức để đạt được nó, tôi không bao giờ muốn thành công, muốn dành chiến thắng một mình, tại sao cái khái niệm win-win lại quá xa xôi với tôi vậy. Thua, nhưng vẫn phải ngẩng cao đầu mà tiếng tiếp chứ, sao lại cúi mặt như vậy hả Hoàng Anh ? Mày thua, nhưng mày biết cách để thua mà đúng không ? Chắc tao cũng đang hy vọng là mày sẽ lại đứng dậy tiếp, đứng dậy tiếp như những lần khác.

Và có lẽ đến bây giờ vẫn chẳng ai hiểu, tôi coi người tôi yêu là gì của tôi đúng không ? (và có lẽ sẽ chẳng ai có thể hiểu nổi tại sao tôi làm vậy … và có lẽ cũng không nên hiểu thì tốt hơn), nên vậy !

Nhiều thứ để làm quá nhưng muốn đi đâu đấy, từ đầu UK xuống tần cùng của UK chẳng hạn, chắc chỉ có thế mới làm mình vui lên được … như mọi lần thôi.

Nước mắt đàn ông ?!

“Đàn ông không được khóc.”

“Đàn ông phải mạnh mẽ.”

“Đàn ông phải cứng rắn, phải lạnh lùng không được thể hiện cảm xúc.”

“Đàn ông mà khóc là đàn bà” (?!)

bla bla bla…

List các thứ mà người ta hay nói về một người đàn ông.

Nói chung là theo những câu nói trên thì ĐÀN ÔNG là cái giống không phải NGƯỜI, theo mình là thế. Đã là người thì phải có cảm xúc, mà một khi cảm xúc (một cái gì đó rất khó diễn tả ở bên trong) nó có quyền được bộc lộ ra ngoài. Tại sao không ?!

Tôi biết một người đàn ông, (có lẽ cả đời tôi) chỉ thấy ông khóc có một lần (nhưng rất kín thôi). Ông âm thầm chăm lo có cái gia đình nhỏ bé của mình, ông chẳng cần làm những gì to lớn, lắm lúc tôi cũng phải công nhận, ông vô tâm khi gần như với ông tất cả những ngày kỷ niệm trong gia đình gần như được bỏ qua, ông giản dị quá mức đến mức tôi bảo ông xuề xoà; ông chỉ làm những gì mình thích, chỉ ăn những gì ông cho là ngon, chỉ quyết định những gì ông cho là đúng, ông không màng tới bất kì ý kiến của một ai một khi ông đã có một ý nghĩ gì đó trong đầu.

Lần duy nhất tôi thấy ông khóc, đó là lần bà nội tôi mất, tôi vẫn nhớ in trong đầu cái lúc ông đưa nhẹ tay mình lên mà vuốt đi những giọt nước mắt của mình. Đó là lúc mà người sinh thành của ông ra đi.

Tôi lại nhớ những câu chuyện ông kể với tôi về cuộc sống của mình. Ông tự lập từ năm 17, ông đi bộ đội chỉ vì muốn tự lập, thoát khỏi cuộc sống phụ thuộc vào gia đình, Nhà ông là doanh trại, quần áo mặc cả ngày, cơm ngày 3 bữa thế là đủ cuộc sống chứ gì. Đắng cay đủ cả, đời lính thì ai bảo là sung sướng đâu, khổ cực đấy chứ, nguy hiểm đấy chứ […] Tôi chẳng muốn và thực sự cũng không muốn kể về cuộc đời của ông ở đây, tôi sẽ giữ nó cho riêng mình và chỉ kể nó cho những đứa con của mình như một vị anh hùng của riêng tôi vậy.

Đời ông có lẽ đắng cay cũng nếm đủ cả rồi. Ông hy sinh nhiều thứ cho chính gia đình ông, cho mọi người trong nhà, kể cả khi họ “vấp ngã” đến vài bận, ông vẫn giang tay giúp đỡ họ, với ông chẳng có ai không thế thành công, với ông tôi hay bất kì ai khác đều có cơ hội để làm lại, với ông mọi thứ đều có thể nếu biết cố gắng. Ông chẳng màng đến bất kì lợi ích nào cho riêng mình cả, chỉ nghĩ đến những người xung quanh mình.

Tôi (lại) nhớ cái ngày tôi khóc trong viện chỉ vì muốn ông ăn cơm, tôi sợ mất ông lắm, sợ mất đi người sẽ luốn cho tôi cơ hội để tôi làm lại mỗi khi tôi làm sai.

Tôi nhớ ông, nhớ ông vào những ngày này.

Chịu thôi !

Cái cảm giác mình thấy khó chịu nhất (có lẽ) là ai đó “tập chơi” trên tình cảm của mình.

Họ không bao giờ nghĩ rằng, và hầu hết họ chả bao giờ nghĩ rằng: mình phải cực kì khó khăn để cho nó đi (thêm một lần nữa),

Họ (cũng) không bao giờ nghĩ rằng, và hầu hết họ (cũng) chả bao giờ nghĩ rằng: nó thuần khiết như thế nào, nó ‘mới’ như thế nào.

Họ (cũng) chẳng bao giờ quan tâm, mình đã phải đắn đo suy nghĩ như thế nào để tiến lên một bước tiếp theo như vậy.

Họ càng không thể hiểu lí do vì sao mình sẽ không bao giờ bước lùi lại một bước một khi đã bước tiếp đi như vậy. Xin lỗi, tôi không phải là thứ có thể ‘dùng lại’ như vậy.

…và thực ra tôi cũng chẳng thế hiểu: tại sao họ luôn thích dùng kiểu ‘nghĩ đến thân, mà chả nghĩ đến người khác’ trong khi mình làm gì thì  cũng nghĩ đến người khác trước vậy ! Ngược đời thật, lắm lúc mình cũng phải gạt đi cái tôi (quá lớn) của mình chỉ vì nghĩ đến người khác. Anw, tại sao con người sống lại có thể ích kỳ từ những lời nói đến vậy.

…và có lẽ họ cũng chẳng nghĩ được rằng, tôi sẵn sàng đánh mất họ (theo một cách nào đấy) chỉ để “dạy” họ. Nói quá hơi quá nhỉ, vì mình có lo nổi cho thân mình đâu. Có ai biết cái cách tôi dậy họ đâu ?! Họ tiếp nhận nó một cách tự nhiên đến mức học nhận ra rằng họ tự học điều đó chứ không phải có người khác dậy họ. Cái cách tôi đối xử với người khác cũng như vậy đấy, tạo cho họ cái cảm giác họ tự kiếm được một cái gì đó. Nó khó ! Cực khó ! Và đương nhiên, theo cách này, chẳng ai biết nói một lời cảm ơn đâu (à quên, trừ một đứa biết nói xin lỗi sau khi hiểu nhầm những gì mình làm).

Nếu đời đơn giản chỉ là những trang sách thì xin lỗi, nó chẳng khác gì những trang sử cả.

Cái tạo nên đời là những trang sách + cái cách cảm nhận của mỗi người. Đời có thể lập đi lập lại theo cách này cách khác, nhưng chính cảm xúc mới quyết định cái cách chúng ta quyết định trong những trường hợp cụ thể.

Mình khó hiểu ư ?!

Tại vì loại người như mình bây giờ quá hiểm thôi.

Cho nên là không hiểu được thì … cũng đành CHỊU THÔI !

Lựa chọn

Cuộc sống cũng chỉ là một mớ cái đồng bầy nhầy thôi nhỉ. Chọn theo, hoặc không theo. Như đánh bạc vậy. Nói một cách của một thằng đi học Finance thì phải đánh giá “risk” trước khi “invest”. Chẳng ai biết trước được tương lai sẽ diễn ra thế nào, tất cả đều chỉ là xác suất thôi.

Đành rằng thì là, đang ngồi đây, cái gì cũng đem ra tính được, cũng đem ra theo kiểu estimate được nó ở khoảng này khoảng nọ, risk cao, risk thấp, khoảng này là an toàn khoảng này là không. Ước gì đem cả đống số này đem ra “chơi” với những lựa chọn thực tế được. Nếu đời chỉ là những con số thì … kể cũng dễ tính.

Hồi học under ở nhà, học quản trị thì câu mình thấm nhất là trước khi học cách quản trị người khác, hay tự học cách quản trị chính mình, quản lý tất cả những thứ thuộc về mình. Thằng quản trị thành công trước là quản trị thành công chính mình.

Học chẳng thừa …

Dù sao, học gì thì gì mình vẫn thấy nó có ích cho mình một mặt nào đấy, kể cả bên tai mình hay thi thoảng trong ý nghĩ mình “học cái này thì để làm gì” – kiểu vậy.

Đứng trước một đống lựa trọn, người ta sẽ làm gì.

Mình sẽ làm một con real option =))

À không trước đó phải đi làm đôi cái bánh mỳ đã … đói vờ nờ :(( có thực mới vực được đạo.

Cheers !!!!!!!

Khi người ta lớn

Ngày trước, câu cửa miệng của tôi khi bước chân ra đường là “Còn trẻ mà xoã đi”. Đúng, tôi còn trẻ, còn nhiều việc phải làm, còn nhiều việc muốn thử, còn cả tỉ việc trên đời muốn trải nghiệm. Khi người ta trẻ, người ta có quyền được viển vông, được mơ ước, được quyền làm mà không phải nghĩ, được vấp ngã, và đương nhiên được dậy cách đứng dậy … nhưng bây giờ có lẽ cũng khang khác một chút rồi, với tôi.

3 tháng ở đây dậy tôi nhiều thứ hơn tôi nghĩ rất nhiều. Nói thật sự, tôi thích cuộc sống ở đây hơn, thích cách sống ở đây hơn và cũng có lẽ tôi hợp ở đây hơn. Tôi không trách, không chê, không phủ nhận những gì tôi đã có hơn 22 năm qua ở Việt Nam, nhưng phải khẳng định những gì ở Việt Nam làm tôi phải suy nghĩ rất nhiều mà chuyện thì chẳng đi được đến đâu hêt. Mọi thứ cứ như một vòng luẩn quẩn trong đầu tôi. Tôi quyết đi, cũng chỉ vì muốn thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đấy, tìm một lối đi mới cho chính bản thân mình hay nói cách khác tìm đường thoát cho chính bản thân mình vậy. Ở đây, cuộc sống riêng của tôi được tôn trọng, tôn trọng hết mực, không ai quan tâm xem tôi là ai, sống thế nào, tôi đối xử với họ thế nào, tôi được đối xử ngược lại như vậy, mà chắc ai chơi với tôi lâu, đều hiểu cái cách tôi đối xử với những người xung quanh thế nào rồi. Thực ra thì cũng gọi là may đi, mình sang đây gặp toàn người tốt ! Từ ông chủ nhà, đến ông housemates đến lũ con ông ý. Bảo xem, sống ở nơi mà những câu chuyện Gossip xung quanh gần như không tồn tại, ra đường hay lên trường gặp nhau chẳng quen biết gì cũng được trả lại những nụ cười, 3 tháng, đủ để quen, đủ thấy việc đấy là bình thường nhưng vẫn thấy quá nỗi thoải mái với cuộc sống hiện tại, mặc dù nhiều thứ phải làm hơn, phải tự chăm lo, tự cân bằng cuộc sống, nhưng được tự là mình. Thế tốt hơn là việc suốt ngày phải đeo một cái mặt nạ như ở nhà.

Khi tôi cảm thấy tôi còn trẻ, tôi thả mình ra đường cho đời nó cuốn tôi đi thế nào thì cuốn, nhưng giờ thì không tôi muốn kiểm soát những gì mình làm, từng chút một và tôi thấy mình tự chủ hơn nhiều trong mọi thứ, được giải phóng hơn rất nhiều trong hành động và suy nghĩ, tất tần tật.

Tôi cũng nhớ những con đường thân quen ở nhà, tôi cũng nhớ những buổi sáng vác xác ra đường đi ăn sáng rồi đi cafe ở nhà … tôi cũng nhớ những chiều Hồ Tây ở nhà … nhưng nó không còn mãnh liệt như xưa (hay như lúc đầu tôi đến đây). Khi tôi cảm thấy tôi trẻ, nó mãnh liệt lắm, nó thúc tôi phải tìm kiếm lại những khoảnh khắc đấy bằng được, nó kéo tôi ra khỏi bàn tìm lại những thứ tôi đã có ở nhà. Bây giờ cái thứ cảm xúc đây, nó còn, những dễ dàng bị mờ đi, sau chốc lát. Nó vẫn sẽ còn, còn nguyên vẹn, nhưng sẽ rất kín thôi.

Khi tôi lớn, tôi bắt đầu nghĩ đến những câu chuyện của tương lai, nó không còn như những suy nghĩ về mơ ước của khi người ta trẻ nữa. Tôi bắt đầu nghĩ đến “câu chuyện Tier 2” nhiều hơn, tôi bắt đầu nghĩ đến “back-up Tier 2” nhiều hơn, tôi bắt đầu nghĩ đến “PhD” nhiều hơn, tôi bắt đầu nghĩ đến câu chuyện “What if” nhiều hơn, đại loại là thực tế hơn. Hôm trước bị hỏi “cậu chuyện cưới vợ”, đùa những mà hơi bất ngờ một tí, cơ mà bây giờ mình nghĩ khác về cái chuyện này thật. Hồi khi người ta trẻ, yêu ai cũng muốn yêu cái đã finish sau, nhưng giờ chẳng phải thấy mình già cả gì đâu, thấy mình cần, chẳng muốn bông đùa và cũng chẳng muốn rong chơi nữa ! Finish càng sớm càng tốt. Nhưng đương nhiên không phải là NGAY và LUÔN. Cưới là chuyện nhỏ, cưới đúng người, và chuyện sau cưới mới là chuyện lớn. Nói chung CƯỚI là vấn đề hệ trọng, cần xin ý kiến chỉ đạo của lãnh đạo từ trung ương đến địa phương, các đoàn thể và cá nhân liên quan. Lớn, mình cũng đã biết đăt cái khát vọng cái giấc mơ của khi người ta trẻ sang một bên, cái giấc mơ được bay bổng, được tư do tất cả những gì mình muốn để hy sinh vì một cái gì đấy. Âu thì người người ta lớn người ta cũng có thay đổi trong suy nghĩ.

Khi người ta lớn, có lẽ, chỉ là có lẽ thôi nhé, người ta phải hy sinh cho người khác nhiều hơn, chắc có lẽ như những gì bố đã bảo mình. Ích kỷ vừa đủ, để giữ lại một chút gì đó cho mình những lúc khó khăn, nhưng hay cho những người xung quanh mà mình có khả năng, hãy chăm sóc những người là “một phần” hay “chưa là một phần” gì đấy của mình.

Lớn đi, tôi không còn muốn chỉ còn trẻ mãi nữa. Cái mặt tôi ở nhà đủ để mấy đứa kiểu cỡ thằng Jun gọi bằng Bác, ở đây mua rượu không bị check ID vài lần trong tháng. Nhưng cái tôi cần nó lớn hơn là lớn trong suy nghĩ cơ, cần chín chắn hơn nữa mà. Tôi 23, nhưng tôi muốn có suy nghĩ của thằng 32 !

Chặng đường phía trước còn dài !

Plan plan and plan !

Enjoy your life and take care !

“Khách”

Sáng lười, chưa muốn ra khỏi nhà ngồi làm nhảm tí tẹo.

Vẫn hơi ôm ốm, chẳng có cái dại nào như cái nào. Ốm, ho nhiều đâm ra mệt, làm ăn chẳng năng suất được, một ngày khật khừ mãi mới đọc được có 5 cái Journals mà chẳng đọng lại được tẹo nào😦 ệch !

Hôm qua lại đi ăn “trực” tự dưng bị nó gọi là KHÁCH kể ra lúc đấy chẳng tủi thân lắm, về ngủ một giấc, sáng tỉnh tảo mới thấy tủi tủi =)) (cái thể loại này là số 1, thiên hạ có duy nhất). Đã đành anh em đi du học với nhau, mình thề là mình chẳng tiếc anh em cái gì sứt, kiểu nếu các chú thích qua nhà anh anh bao cơm cả tháng cũng được, tiền anh không nhiều nhưng cũng chẳng thiếu, tiếc gì nhau ở bữa cơm trong khi cái tình mới quan trọng (cơ mà nếu các anh em có lòng thì vào rửa đống bát sau ăn cho anh là được vì anh ghét nhất là rửa bát =))). Ở đây anh em ít người, đừng coi nhau là khách, coi nhau là người một nhà đi, thi thoảng ghé nhau chơi, chẳng phải ngại, mời nhau bữa rượu chẳng phải đắn đo gì hết. Thi thoảng lôi nhau ra tâm sự cũng được, anh thi thoảng vẫn là cái rốn của vụ trụ toàn những cái việc đâu đâu cứ bay tới mà đếch phải việc của mình (cơ mà mình đố đứa nào móc được mồm cậu =)))

Mình vốn chẳng bao giờ ham số lượng, bạn ít, bạn thân càng ít, bạn sẵn sàng bỏ việc để đến với mình lúc cần thì đếm trên đầu ngón tay … ít nhưng chất thế là đủ.

Mình vẫn thích cái “lũ du học sinh” ở đây coi nhau là người một nhà.

…đừng coi nhau là khách thôi !

PS : mà kể ra, tiên sư, 3 bữa ăn lẩu MẢNH liên tiếp mà chẳng có thấy ngấy gì cả =)))))

Blog at WordPress.com.

Up ↑