19 ngày tuổi (27)

Sẽ không phải là một thứ gì đó giống 1 năm trước khi tôi viết lại một thứ quá khứ của cái tuổi 25 – quãng thời gian tôi coi là bản lề của tôi trong mọi thứ: thay đổi mindset, hoàn thiện về tính cách và có những bài học đáng nhớ cuộc đời.

Tuổi 26 đến với nhiều dự định và nó diễn hơi ngoài mong đợi một chút, theo cả nghĩa tích cực, lẫn tiêu cực. Tích cực: chuyền đến một nơi làm việc mới, tràn đầy năng lượng, gặp gỡ và quen được nhiều người mới, học được nhiều thứ mới và có lẽ là đã tìm được một ai đó để mình follow theo. Theo Jack Ma, mình đã thành công được 1/2 ở độ tuổi này, thiêu một chút ít, đó là mình đang serve cho big firm. Người thành công thì họ nói gì cũng thành chân lý, người chưa thành công như mình thì chỉ có thể lấy lý luận rằng tôi đang làm chủ được công việc của mình, tôi đang well-served và vẫn đang cố gắng serve tốt hơn nữa cho cái phòng con con trong cái firm to to đấy thôi.

Cái tuổi 26, tôi thấy được giữ cho mình những người bạn xung quanh mình khó khăn thế nào và họ quan trọng như thế nào đối với mình. Rồi ai cũng sẽ có một khoảng trời riêng với những thứ cần “ưu tiên quan tâm” hơn.

Cái tuổi 26, bắt đầu ngại; ngại thay đổi; ngại tìm cái gì mới … đi cafe cũng chỉ quanh những quán hay lui tới, đi Pub cũng chỉ quanh quẩn cái quán đấy thôi, đi ăn cũng chỉ quanh đi quẩn lại một vài quán, xem film thì vẫn quanh đi quẩn lại với một vài người… (đùa chứ cũng tìm cái mới, nhưng vụ này khó thành phết =)))).

Nhưng … động lực học hành tuổi 26 vẫn còn đầy nhé.

Chắc thế thôi nhỉ cho cái tuổi 26.

19 ngày tuổi 27 thì sao nhỉ. Vẫn cần mẫn đi làm. Tiệc sinh nhật cũng chẳng to, chỉ là hẹn hò mấy đứa bạn cứt ra một vài quán quen quen ngồi tâm sự với nhau, nhâm nhi đôi cốc scots whiskey, ngồi tán phét chuyện trên trời dưới bể bỏ sau lưng những thứ công việc thượng vàng, hạ cám trên văn phòng đằng sau lưng, dành thời gian cho bản thân hơn một chút, tâm sự vài thứ định làm trong tương lai nữa…

Chưa có ý định to đùng gì cho tuổi 27, nếu có chỉ là những thay đổi nhỏ … tôi không định có một sự thay đổi đột ngột gì trong cái tuổi này cả; tuy nhiên, những thay đổi nho nhỏ đấy sẽ dẫn tới một cái thay đổi lớn (hehe) hy vọng đạt được cái thứ đó đó :). Chuyến tàu lại tiếp tục đi.

Advertisements

Breathe (2017)

Đây có lẽ là bộ film đem lại cho mình nhiều cảm xúc nhất trong năm 2017.

Nhưng câu chuyện có thật thường khó để “kể lại” trên màn ảnh vì những người làm film không bao giờ đóng tròn vai một nhân vật nào đó trong câu chuyện nhưng Breathe thì khác, producer của bộ film chính là cậu nhóc trên màn ảnh chúng ta đang xem; một lợi thế tuyệt đối giúp tôi hay những người xem khác cảm nhận được chính xác “cái thứ tình cảm” mà bộ film muốn truyền đạt.

Film không phải kiểu sến sẩm; theo mình thì rất nhân văn và ý nghĩa; và những kiểu film này thì thường kén người xem.

Remark lại một số cảnh mình nhớ trong bộ film:

1. Bộ film bắt đầu bằng cảnh Robin lái chiếc xe của mình đi chơi Cricket – nó làm tôi nhớ UK, đằng sau Heriot-Watt University cũng có một con đường giống giống, nó cắt ngang hai cánh đồng vàng ruộm, thi thoảng đi qua những vạt rừng cao ngất thi thoảng mình vẫn lẩn thẩn ra đó đi dạo, chỉ sợ bị đâm….

2. Cảnh gia đình Robin-Diana đi chơi ở Spain gặp sự cố với cái máy thở. Nó làm mình bất ngờ ! Yes, mình không nghĩ là người ta có thể làm cho nó đẹp đến thế. Trong cái cảnh tưởng như Robin có thể chết bất cứ lúc nào, người ta vẫn có thể cười với nhau, bản thân Robin lúc đó vẫn cười rất tươi nữa, có lẽ người ta đã cố tình chọn Andrew Garfield cho vai này vì lý do đấy; và càng không thể nghĩ được rằng, trong khi mọi thứ trở nên tiêu cực như vậy; cái tai nạn trên đường được diễn tả như một điều mà bình thường và người ta chấp nhận nó coi nó là một phần hành trình và enjoy nó. Robin không phải chống chọi với tai nạn một mình cả thế giới như ủng hộ và giúp đỡ Robin. Mình muốn cái cảnh film này kéo dài hơn nữa, nó hơi ngắn thì phải.

3. Cảnh Jonathan chạy xuống dưới nhà khi Robin đang bị tràn dịch phổi, nó làm mình nhớ đến bố. Chắc chỉ có những người trong hoàn cảnh đó mới hiểu! Trong rạp mình chỉ ôm hai sống mũi khi xem đến cảnh này.

Sum up lại, film drama nhưng lại thấy được nhiều thứ tích cực trong cuộc sống. Nghĩ tiêu cực thì dễ, nhưng để nghĩ tích cực còn dễ hơn mà. Có thời gian sẽ ngồi xem lại 🙂

Loving Vicent

Van Gogh Museum là một trong những địa điểm “must-try” khi bạn đến Hà Lan. Một bảo tàng đặc biệt cho nhưng con người đặc biệt như Vicent Van Gogh. Nó không chỉ đơn thuần là nơi bạn có thể xem tranh mà nó còn là nơi để bạn hiểu hơn về Vicent, hiểu hơn về cuộc đời nhiều tranh cãi của Vincent. “Loving Vicent” cũng được xây dựng để mọi người hiểu hơn về Vicent; đặc biệt về cái chết của Vicent.

Film không xuất sắc, nhưng đó là một trong những tác phẩm đặc biệt với bất kỳ ai yêu hôi họa và yêu Van Gogh. Film đơn thuần muốn thuật lại những gì thật nhất về những gì diễn ra sau cái chết của Vicent Van Gogh, nhưng nó khiến người ta cảm thấy “hack não” và “chóng mặt” như cái cách mà Vicent vẽ tranh vậy. Người xem sẽ dường như bị lạc vào Van Gogh Museum vậy, bộ film cũng sẽ chẳng cần đến những diễn viên hạng A hay có kỹ năng diễn suất làm gì cả đơn giản thôi; ngôi sao duy nhất ở đây chỉ có Van Gogh và “Van Gogh styles”. Mọi sự việc được thuật lại dưới cách vẽ của Van Gogh qua hơn 65000 bức tranh sơn dầu được vẽ bằng cách vẽ “của Van Gogh” dựa trên 130 bức tranh/860 bức tranh (được tìm thấy) của Van Gogh trong hơn 10 năm.

 

…Và đó là đủ để cho bất kỳ người nào yêu Vicent… Starry Starry Night

 

 

Dunkirk (2017)

Cuộc chiến không của riêng ai.

Dunkirk tái hiện lại một trong những cuộc di tản vĩ đại nhất của quân đội Anh trong Thế chiến thứ 2. Nó vĩ đại trong lịch sử và Christopher Nolan và Hans Zimmer thổi vào cho cuộc di tản một phép màu, một sự thần bí nào đó.

Dunkirk xuất hiện dưới góc nhìn của một người lính lục quân và đồng đội trong vòng vây của quân đội Đức đang tìm cách để chạy về phía bở biển, nơi anh ta có thể về nhà dưới sự bảo vệ của quân đội Pháp. Anh ta là người may mắn nhất trong nhóm của anh ta. Anh chạy ra bờ biển, gặp một anh lính Pháp cũng đang cố gắng tìm mọi cách để thoát khỏi cuộc chiến này. Nhưng đường về nhà vẫn còn quá dài …

Dunkirk tiếp đó được xuất hiện dưới góc nhìn của một phi công, anh đang làm mọi cách để bảo vệ đồng đội của mình trước máy bay của quân đội Đức, tàu Đức.

Dunkirk cuối cùng xuất hiện dưới góc nhìn của một người ngư dân, ông có con là không quân đã hy sinh trong chính cuộc chiến này, tàu của ông đang được hải quân chưng dụng để cứu những người lính ở Dunkirk.

Christopher Nolan liên tục xoay người xem từ góc nhìn của nhân vật này sang nhân vật khác, khiến chúng ta hoa hết cả mắt, xoắn hết cả não không hiểu chũng ta đang ở đâu trong cuộc chiến. Mỗi người đang đảm nhiệm một vai trò trong cuộc di tản vĩ đại này.

Hans Zimmer đã quá nổi tiếng với cái những soundtrack của mình, ông đã giúp Chrisopher Nolan thổi vào Dunkirk cái thứ âm nhạc thôi miên, khiến người xem bị đánh lừa, khiến người xem như đang ở trong cuộc chiến thật sự vậy. Kỹ thuật không có gì mới, Shepard tones, nhưng với Hans Zimmer nó lại một lần nữa được sử dụng xuất sắc.

Film không có nhân vật chính, cuộc di tản, cuộc chiến, nhà (home) chính là những nhân vật của bộ film.

Đảo của dân ngụ cư

Tui sẽ để lời mở đầu của một reviewer ở đây và không nói gì thêm.

“Được chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Đỗ Phước Tiến, Đảo Của Dân Ngụ Cư có lẽ là một bộ phim nặng về tâm lý và đậm chất nghệ thuật, chính vì vậy khá kén người xem.”

Wonderwoman

Ngắn gọn: film doesnt hay đến mức 8.3 (IMDB); hôm trước con em bảo mình tình văn nghi ngay.

Bù lại nữ chính XINH xuất sắc ! Không cần biết nội dung film, thấy nữ chính XINH xuất sắc.

Kết luận: film đáng xem vì nữ chính XINH XUẤT SẮC.

Concussion

Phim kể về phát hiện bệnh CTE của Dr. Bennet Omalu. Cái bệnh này đại loại có thể hình dung như nếu bạn để một quả cả chua trong một cái lọ và bạn “xóc lọ” nhiều lần, quả cà chua sẽ nát, não bộ cũng thế. Hộp sọ cũng như não bộ con người không có các chức năng phòng vệ như kiểu của chim gõ kiến để có thể chịu được các tác động trong một thời gian dài. Tuy nhiên điều đó lại diễn ra ở một số môn thể thao ví dụ như Bóng đá Mỹ, việc húc đầu vào nhau giữa ở tốc độ cao, đồng nghĩa với một lực tác động mạnh giữa các vận động viên diễn ra trong một thời gian dài và liên tục. Theo nghiên cứu của Dr. Omalu, não bộ bị tổn thương sẽ sản sinh ra các protein để nhằm “chữa trị” các tổn thương này, các protein này là một trong những nguyên nhân gây ra bệnh liên quan đến não trong đó có rối loạn thần kinh, Anzheimer etc.
Dr. Omalu phát hiện ra CTE sau khi khám nghiệm tử thi của một vận động viên bóng đá Mỹ chết do “tự sát”. Phát hiện của ông sau khi được công bố trên tạp chí khoa học nhận được sự phản đối cực kỳ lớn từ nhiều phía vì “football makes money”, nếu nghiên cứu của ông được tiếp tục và chứng minh là “đúng” NFL (Giải bóng đã Mỹ) sẽ có nguy cơ mất đi doanh thu cực lớn của mình, cũng như việc các thành phố sống “ăn bám” vào đội bóng đá của mình có nguy cơ phá sản.
Một phát hiện khoa học bị các businessman tìm mọi cách lấp liếm, tìm mọi mánh khóe để làm lù mờ, bỏ qua đạo đức. Nhưng cũng may cái xã hội tư bản cũng còn biết nhận ra được cái sai, mặc dù trong phim nó không được khắc họa rõ nét, mà chắc ngoài đời thực cũng như vậy, nhưng ít ra, họ còn nhận là họ sai (chứ đâu như xứ Kong).
Mình thích nhân vật Dr.Bunnet Omalu trong film, chắc nguyên bản ngoài đời còn khổ hơn Will Smith đóng.
Film không có quá đặc sắc ngoài thông điệp film muốn truyền tải chắc nó match với cái mà mình đang hướng tới nên mình thấy hay và muốn viết về nó.

Dạo này rảnh toàn tìm mấy cái film kiểu kiểu này để xem, hôm nào rảnh tiếp sẽ viết về Where to invade next của Micheal Moore, one of the best documentary.

Passengers

Xem phim có Jennifer Lawrence nói chung là như kiểu “đứng giữa một bãi hoang mạc thấy được hẳn 1 bông hoa ĐẸP” vậy. Cái tệ nhất và cũng là hay nhất trong film có JL chính JL. Chắc đạo diễn cũng chỉ có thể dựa vào JL để mà đạo diễn, biên kịch cũng có lẽ viết riêng kịch bản này cho JL mà thôi. Đương nhiên ngoại trừ Silver Lining Playbook ra (mặc dù mình thích Bradley Cooper, nhưng JL năm đấy được Oscar cũng xứng …), mà cũng chẳng biết tại sao JL lại đóng Hunger Games với cả X-men … anw, nói về JL thì mình có một list dài câu hỏi …Công nhận là JL diễn CỰC TỐT nhưng lắm lúc bị kiểu ĐỘC DIỄN. Joy trong Joy chứ đâu, film xem từ đầu film đến cuối film toàn thấy JL.

Quay lại nói dung chính là Passenger, mình không có ý định xem passenger từ khi xem trailer, vì biết thừa cậu chuyện sẽ đi về đâu :)) 2 người “1 nam – 1 nữ” ở giữa vũ trụ thì về mặt SINH LÝ mà nói ai mà chịu được. Cái chính là “nêm nếm” thế nào cho câu chuyện từ nhạt thành có vị thôi.

Jim, body chuẩn công dân hạng bét trong phi thuyền, đen đủi khi máy ngủ đông của anh ta bị hỏng, wake up sớm tận 90 năm trước khi đến được hành tinh mới, sau một năm sống “một mình trên hoang đảo” thấy Aurora, body nuột, nên đem lòng yêu mến, nên quyết định phá máy ngủ đông của Aurora … đoàn còn lại mời các cậu xem film.

Phim xem được, không xuất sắc, không phải ố á.

Kỹ xảo không đặc sắc, nhưng mấy thứ làm concept được: kiểu cái hồ bơi view ra vũ trụ đầy sao này, film như kiểu sàn diễn thời gian của thương hiệu thời trang JL này.

Còn lại thì cũng không có gì đặc sắc lắm.

Allied

Phim khó xem nhưng hay và đáng xem.

Allied làm mình nhớ đến Casablanca vì film quay ở Casablanca và cũng là 1 câu chuyện tình. Casablanca là câu chuyện tình của Isla và Rick, Paris kết nối họ; còn Casablanca là khởi đầu cho tình cảm của Max Vatan và Marianne Beauséjour.

Film cũng làm mình hình dung là Bridge of Spies của Steven Spielgberg (có Mr. Tom Hank đóng nên nhớ lắm) khi ranh giới giữa “spies” và “người nhà” chỉ là gang tấc.

Marion Cotillard ĐẸP, đóng tốt và sâu, “diễn trong diễn” đâu phải dễ, nhất là cảnh cuối film khi mà Marianne đặt bé Anne xuống ghế và nhìn bé với để chào từ biệt vậy hay toàn bộ thời gian Max và Marianne ở Casablanca … mọi thứ đều tuyệt. Còn Brad Pitt thì vẫn thế thôi, nhân vật càng phức tạp Brad “hook” càng mạnh, film càng hay (The Curious Case of Benjamin Button là một ví dụ tốt chăng)

Kịch bản thì tuyệt! Tuyệt đến mức đến cuối film mình đã ngỡ rằng đây là một câu chuyện có thật, nó thật, nó nghiệt ngã và buồn đến mức mình đã nghĩ nó có thật.

Cảnh quay thì không đặc biệt lắm nhung mình thích trang phục của film đặc biệt là nữ chính :)) ( phục trang nam chính Lala land vẫn đẹp hơn =))

Max Vatan: After the war, do you have a place?
Marianne Beausejour: When the war is over, it won’t matter where I am.
Max Vatan: We found each other. Come with me to London. Come with me to be my wife.
Marianne Beausejour: I love you with all my heart.

PS: Đùa nhưng mà xem film xong muốn học tiếng Pháp ghế gớm (đùa chứ khoe khéo tí 1 tuần này ngồi tự học ở Duolingo xem xong có động lực học tiếp ghê gớm)