Dunkirk (2017)

Cuộc chiến không của riêng ai.

Dunkirk tái hiện lại một trong những cuộc di tản vĩ đại nhất của quân đội Anh trong Thế chiến thứ 2. Nó vĩ đại trong lịch sử và Christopher Nolan và Hans Zimmer thổi vào cho cuộc di tản một phép màu, một sự thần bí nào đó.

Dunkirk xuất hiện dưới góc nhìn của một người lính lục quân và đồng đội trong vòng vây của quân đội Đức đang tìm cách để chạy về phía bở biển, nơi anh ta có thể về nhà dưới sự bảo vệ của quân đội Pháp. Anh ta là người may mắn nhất trong nhóm của anh ta. Anh chạy ra bờ biển, gặp một anh lính Pháp cũng đang cố gắng tìm mọi cách để thoát khỏi cuộc chiến này. Nhưng đường về nhà vẫn còn quá dài …

Dunkirk tiếp đó được xuất hiện dưới góc nhìn của một phi công, anh đang làm mọi cách để bảo vệ đồng đội của mình trước máy bay của quân đội Đức, tàu Đức.

Dunkirk cuối cùng xuất hiện dưới góc nhìn của một người ngư dân, ông có con là không quân đã hy sinh trong chính cuộc chiến này, tàu của ông đang được hải quân chưng dụng để cứu những người lính ở Dunkirk.

Christopher Nolan liên tục xoay người xem từ góc nhìn của nhân vật này sang nhân vật khác, khiến chúng ta hoa hết cả mắt, xoắn hết cả não không hiểu chũng ta đang ở đâu trong cuộc chiến. Mỗi người đang đảm nhiệm một vai trò trong cuộc di tản vĩ đại này.

Hans Zimmer đã quá nổi tiếng với cái những soundtrack của mình, ông đã giúp Chrisopher Nolan thổi vào Dunkirk cái thứ âm nhạc thôi miên, khiến người xem bị đánh lừa, khiến người xem như đang ở trong cuộc chiến thật sự vậy. Kỹ thuật không có gì mới, Shepard tones, nhưng với Hans Zimmer nó lại một lần nữa được sử dụng xuất sắc.

Film không có nhân vật chính, cuộc di tản, cuộc chiến, nhà (home) chính là những nhân vật của bộ film.

Advertisements

Đảo của dân ngụ cư

Tui sẽ để lời mở đầu của một reviewer ở đây và không nói gì thêm.

“Được chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Đỗ Phước Tiến, Đảo Của Dân Ngụ Cư có lẽ là một bộ phim nặng về tâm lý và đậm chất nghệ thuật, chính vì vậy khá kén người xem.”

Wonderwoman

Ngắn gọn: film doesnt hay đến mức 8.3 (IMDB); hôm trước con em bảo mình tình văn nghi ngay.

Bù lại nữ chính XINH xuất sắc ! Không cần biết nội dung film, thấy nữ chính XINH xuất sắc.

Kết luận: film đáng xem vì nữ chính XINH XUẤT SẮC.

Concussion

Phim kể về phát hiện bệnh CTE của Dr. Bennet Omalu. Cái bệnh này đại loại có thể hình dung như nếu bạn để một quả cả chua trong một cái lọ và bạn “xóc lọ” nhiều lần, quả cà chua sẽ nát, não bộ cũng thế. Hộp sọ cũng như não bộ con người không có các chức năng phòng vệ như kiểu của chim gõ kiến để có thể chịu được các tác động trong một thời gian dài. Tuy nhiên điều đó lại diễn ra ở một số môn thể thao ví dụ như Bóng đá Mỹ, việc húc đầu vào nhau giữa ở tốc độ cao, đồng nghĩa với một lực tác động mạnh giữa các vận động viên diễn ra trong một thời gian dài và liên tục. Theo nghiên cứu của Dr. Omalu, não bộ bị tổn thương sẽ sản sinh ra các protein để nhằm “chữa trị” các tổn thương này, các protein này là một trong những nguyên nhân gây ra bệnh liên quan đến não trong đó có rối loạn thần kinh, Anzheimer etc.
Dr. Omalu phát hiện ra CTE sau khi khám nghiệm tử thi của một vận động viên bóng đá Mỹ chết do “tự sát”. Phát hiện của ông sau khi được công bố trên tạp chí khoa học nhận được sự phản đối cực kỳ lớn từ nhiều phía vì “football makes money”, nếu nghiên cứu của ông được tiếp tục và chứng minh là “đúng” NFL (Giải bóng đã Mỹ) sẽ có nguy cơ mất đi doanh thu cực lớn của mình, cũng như việc các thành phố sống “ăn bám” vào đội bóng đá của mình có nguy cơ phá sản.
Một phát hiện khoa học bị các businessman tìm mọi cách lấp liếm, tìm mọi mánh khóe để làm lù mờ, bỏ qua đạo đức. Nhưng cũng may cái xã hội tư bản cũng còn biết nhận ra được cái sai, mặc dù trong phim nó không được khắc họa rõ nét, mà chắc ngoài đời thực cũng như vậy, nhưng ít ra, họ còn nhận là họ sai (chứ đâu như xứ Kong).
Mình thích nhân vật Dr.Bunnet Omalu trong film, chắc nguyên bản ngoài đời còn khổ hơn Will Smith đóng.
Film không có quá đặc sắc ngoài thông điệp film muốn truyền tải chắc nó match với cái mà mình đang hướng tới nên mình thấy hay và muốn viết về nó.

Dạo này rảnh toàn tìm mấy cái film kiểu kiểu này để xem, hôm nào rảnh tiếp sẽ viết về Where to invade next của Micheal Moore, one of the best documentary.

Passengers

Xem phim có Jennifer Lawrence nói chung là như kiểu “đứng giữa một bãi hoang mạc thấy được hẳn 1 bông hoa ĐẸP” vậy. Cái tệ nhất và cũng là hay nhất trong film có JL chính JL. Chắc đạo diễn cũng chỉ có thể dựa vào JL để mà đạo diễn, biên kịch cũng có lẽ viết riêng kịch bản này cho JL mà thôi. Đương nhiên ngoại trừ Silver Lining Playbook ra (mặc dù mình thích Bradley Cooper, nhưng JL năm đấy được Oscar cũng xứng …), mà cũng chẳng biết tại sao JL lại đóng Hunger Games với cả X-men … anw, nói về JL thì mình có một list dài câu hỏi …Công nhận là JL diễn CỰC TỐT nhưng lắm lúc bị kiểu ĐỘC DIỄN. Joy trong Joy chứ đâu, film xem từ đầu film đến cuối film toàn thấy JL.

Quay lại nói dung chính là Passenger, mình không có ý định xem passenger từ khi xem trailer, vì biết thừa cậu chuyện sẽ đi về đâu :)) 2 người “1 nam – 1 nữ” ở giữa vũ trụ thì về mặt SINH LÝ mà nói ai mà chịu được. Cái chính là “nêm nếm” thế nào cho câu chuyện từ nhạt thành có vị thôi.

Jim, body chuẩn công dân hạng bét trong phi thuyền, đen đủi khi máy ngủ đông của anh ta bị hỏng, wake up sớm tận 90 năm trước khi đến được hành tinh mới, sau một năm sống “một mình trên hoang đảo” thấy Aurora, body nuột, nên đem lòng yêu mến, nên quyết định phá máy ngủ đông của Aurora … đoàn còn lại mời các cậu xem film.

Phim xem được, không xuất sắc, không phải ố á.

Kỹ xảo không đặc sắc, nhưng mấy thứ làm concept được: kiểu cái hồ bơi view ra vũ trụ đầy sao này, film như kiểu sàn diễn thời gian của thương hiệu thời trang JL này.

Còn lại thì cũng không có gì đặc sắc lắm.

Allied

Phim khó xem nhưng hay và đáng xem.

Allied làm mình nhớ đến Casablanca vì film quay ở Casablanca và cũng là 1 câu chuyện tình. Casablanca là câu chuyện tình của Isla và Rick, Paris kết nối họ; còn Casablanca là khởi đầu cho tình cảm của Max Vatan và Marianne Beauséjour.

Film cũng làm mình hình dung là Bridge of Spies của Steven Spielgberg (có Mr. Tom Hank đóng nên nhớ lắm) khi ranh giới giữa “spies” và “người nhà” chỉ là gang tấc.

Marion Cotillard ĐẸP, đóng tốt và sâu, “diễn trong diễn” đâu phải dễ, nhất là cảnh cuối film khi mà Marianne đặt bé Anne xuống ghế và nhìn bé với để chào từ biệt vậy hay toàn bộ thời gian Max và Marianne ở Casablanca … mọi thứ đều tuyệt. Còn Brad Pitt thì vẫn thế thôi, nhân vật càng phức tạp Brad “hook” càng mạnh, film càng hay (The Curious Case of Benjamin Button là một ví dụ tốt chăng)

Kịch bản thì tuyệt! Tuyệt đến mức đến cuối film mình đã ngỡ rằng đây là một câu chuyện có thật, nó thật, nó nghiệt ngã và buồn đến mức mình đã nghĩ nó có thật.

Cảnh quay thì không đặc biệt lắm nhung mình thích trang phục của film đặc biệt là nữ chính :)) ( phục trang nam chính Lala land vẫn đẹp hơn =))

Max Vatan: After the war, do you have a place?
Marianne Beausejour: When the war is over, it won’t matter where I am.
Max Vatan: We found each other. Come with me to London. Come with me to be my wife.
Marianne Beausejour: I love you with all my heart.

PS: Đùa nhưng mà xem film xong muốn học tiếng Pháp ghế gớm (đùa chứ khoe khéo tí 1 tuần này ngồi tự học ở Duolingo xem xong có động lực học tiếp ghê gớm)

Fantastic beasts and where to find them

Film hay. Mặc dù “Potter” Mẽo không thể bằng Potter Ú Cầy được.
Cốt truyện ok, không hẳn là hay mà cũng chẳng dở. JK viết nối theo mạch của Harry Potter nên cũng dễ follow up không phải “học lại term”. Cơ mà có một cái mình thấy hơi “ngu”, là nhân vật Grindelwald, không một lời giải thích, độp cái có tên đầu film, độp cái cuối film bị bắt (?!).
Film mang hơi hướng Gozzila thập niên 1970s, phá nhà phá cửa này nọ. Eddie Redmayde vẫn tốt trong những vai “mặt ngu” – “hành động ngơ” – “ysl”- “nhưng cực kỳ nguy hiểm”. Kỹ xảo thì … nói thật là hơi thô.
Điểm hay nhất là anh bán bánh Kowalski. Dễ thương ngu si kinh đi được. Vai diễn hay hơn Newt. Mà ko có vai này film sẽ rất chán :))

Extra: rạp BHD đẹp, mỗi tội ghế ứ comfort bằng CGV nói chung là các đôi tránh xa BHD ra, không vịn nhau đc đâu, cái đôi bên cạnh tớ hôm nay đây này, vịn mỏi lắm đổi thế liên tục.

Inferno

Có lẽ đấy sẽ là phần cuối của loạt phim về Robert Langdon sau Angel and Demons hay Da Vinci Code.
Hai phần đầu trong loạt chuyển thể từ bộ chuyện hãi não đọc cứ 1 trang phải tra từ đến hay google đến chục lần của Dan Brown này thú vị ở những đoạn suy luận của Prof.Robert Langdon, đến phần 3 này như “liều thuốc ảo ảnh” Robert bị tiêm ở lúc đầu film…mọi thứ trở nên quá ẢO diệu với một loạt các visual effect chẳng cần thiết, mà có gì đấy “xấu xấu” cũng chẳng đủ để thấy cái gì là Dante’s inferno mà cũng ko hook được gì cho nội dung film quá nhiều.

Có lẽ đây là phần Robert phải “dùng não” ít nhất vì Robert bị thôi miên từ đầu film rồi :)) thay vào đó là những màn rượt đuổi rất nhạt, nhưng pha đánh nhau cũng rất nhạt nhiều lúc hơi phi logic cho một bộ film mang mầu sắc trinh thám. Và nói thật là mình cũng ko thích cái cách cởi nút của phần này … nó cứ nhạt chẳng raise được cảm xúc mấy. Ngồi trong rạp nhiều lúc chỉ muốn hét lên trả lại anh Giáo sư symbolist Robert Langdon cho tôi …

Đi xem film chỉ vì Tom Hanks… còn thực ra thì nếu biết film thế này thì sẽ ở nhà xem HD =))

Sully (2016)

Ok. Đống hát sờ tát trên là đủ hiểu lý do đi xem film và có thể suy diễn ra luôn đây là một bộ film HAY =)) (theo quan điểm của thằng viết).

Đúng. Film rất hay. Tom Hanks vẫn luôn khiến người ta bất ngờ từ cái này sang cái khác. Một cách thông thường, người ta sẽ hình dung ra cái cách một bộ film theo type này thì nên làm thế nào kiểu: trước – trong – và sau sự kiện bla bla bla. Đoạn đầu film khi Tom Hanks trong vai Sully giật mình tỉnh giấc sau một cơn ác mộng … mình đã chẹp miệng “ai gù, thật sự là thế à, mời lạ hơn đi” … và đấy sẽ không phải phim của Tom Hanks … may thôi rồi, đó là giấc mơ của “bác phi công” sau chuyến bay … có cái hay để xem rồi (suỵt ko được spoil). Từ đầu film cho đến khi bạn được chứng kiến toàn bộ chuỗi sự kiện đó là đất của Tom Hanks, một người bị Ám ảnh bởi vụ tai nạn được tung hô là anh hùng nhưng phải lại bị nghi ngờ vì chính những thứ đang ám ảnh anh ta và những thứ đang giúp Sully thành một người hùng. Tom Hanks luôn làm tốt những nhân vật có tâm lý phức tạp như vậy. So sánh một chút với một film với chủ để tương tự của Tom, Captain Phillips, mình thích Sully hơn vì ít đất hơn rất nhiều nhưng những gì Tom thể hiện ở Sully sâu sắc và đậm nét có phần hơn Captain Phillips.

Cảnh film mình thích nhất là lúc trong Hearing Room từ lúc Sully bước vào: một sự lo lắng “What if i did get wrong?” “I am going to be judged by 208 seconds”, nhất là lúc làm simulation, lo lắng có nhưng tự tin thì có thừa như cái lúc Sully thông báo:”This is captain, brace for impact”, thông báo khó khăn và cũng là thông báo quan trọng nhất trong sự nghiệp của Sully.

Mình thích film của Tom Hanks không chỉ vì film mà vì nó còn là bài học cuộc sống, bất kì film nào cũng vậy Forest Gump, Terminal , Cast Away, Bridge of Spies, Catch me if you can, Captain Phillips.etc. Tom thích tái hiện lại những cậu chuyện có thật để gửi đến một cái gì đó cho khán giả.

Quotes vài câu nhé:

“I don’t feel like a hero. I was just a man doing his job”

“If the mayor wants to say hello, he needs to come down here. We’re still working.”

Điều mình tiếc nhất ở Sully là Tom thiếu một supporting actor tốt vai cơ phó trong film nhạt nhoà quá. Tom Hanks vẫn cần một điểm tựa để diễn.

Đề cử Oscar thì chỉ là có thể thôi, film hay nhưng chiếu cái tầm này thì chắc không định cạnh tranh ăn giải :)) (Data can be ưởng ;))

Tom Hanks lại có một bộ film hay và chắc chắn ko được chiếu trên máy bay :))

PS: đùa chứ lâu lắm mới review toàn khen thế này =)))) fan có khác =))))

#TomHanksneverletyoudown