.

Có lẽ đến giờ này, cái cảm giác như vậy vẫn chẳng thể phai nhoà trong tôi. Cái cảm giác mà, bạn biết đấy, yêu một ai đấy bằng tất cả những gì mình có để rồi lại phải bỏ rơi lại người đấy theo cái cách tàn nhẫn nhất mà mình có thể làm.

Tôi đã làm điều đấy không phải một lần … đúng không nhỉ. Và có lẽ, lần này tôi làm điều đó tốt hơn thì phải, có lẽ vậy, có lẽ thế.

Nhưng có lẽ, lần này tôi sẽ phải làm nhiều thứ hơn “cái lần trước đó” để quên đi, tôi tự làm tổn thương chính bản thân mình, tôi làm tổn thương người khác, tôi làm tổn thương cả hai. Tôi dằn vặt mất hai hôm nay, thật sự dằn vặt, và vẫn cái cảm giác gần như đã quá thân thuộc. Tôi không thể không nghĩ về những gì mình đã làm, tôi không thể không nghĩ về người mà tôi đã bỏ lại, nhưng có lẽ điều này là điều tôi nên làm, tôi không bao giờ đổi lỗi cho bất kì ai, bất kì một ai vì cái mà nhiều người gọi là “sự thất bại”, tôi sẽ luôn là người có lỗi … vì tôi chẳng bao giờ biết cố gắng để có được nó cả, hoặc cái điều mà tôi làm chưa đạt được cái cố gắng cần có.

Tôi, đã bao giờ thắng được ai đâu cơ chứ, tôi luôn thật bại trên những con đường mà tôi chọn mặc dù tôi luôn cố gắng hết sức để đạt được nó, tôi không bao giờ muốn thành công, muốn dành chiến thắng một mình, tại sao cái khái niệm win-win lại quá xa xôi với tôi vậy. Thua, nhưng vẫn phải ngẩng cao đầu mà tiếng tiếp chứ, sao lại cúi mặt như vậy hả Hoàng Anh ? Mày thua, nhưng mày biết cách để thua mà đúng không ? Chắc tao cũng đang hy vọng là mày sẽ lại đứng dậy tiếp, đứng dậy tiếp như những lần khác.

Và có lẽ đến bây giờ vẫn chẳng ai hiểu, tôi coi người tôi yêu là gì của tôi đúng không ? (và có lẽ sẽ chẳng ai có thể hiểu nổi tại sao tôi làm vậy … và có lẽ cũng không nên hiểu thì tốt hơn), nên vậy !

Nhiều thứ để làm quá nhưng muốn đi đâu đấy, từ đầu UK xuống tần cùng của UK chẳng hạn, chắc chỉ có thế mới làm mình vui lên được … như mọi lần thôi.

Nước mắt đàn ông ?!

“Đàn ông không được khóc.”

“Đàn ông phải mạnh mẽ.”

“Đàn ông phải cứng rắn, phải lạnh lùng không được thể hiện cảm xúc.”

“Đàn ông mà khóc là đàn bà” (?!)

bla bla bla…

List các thứ mà người ta hay nói về một người đàn ông.

Nói chung là theo những câu nói trên thì ĐÀN ÔNG là cái giống không phải NGƯỜI, theo mình là thế. Đã là người thì phải có cảm xúc, mà một khi cảm xúc (một cái gì đó rất khó diễn tả ở bên trong) nó có quyền được bộc lộ ra ngoài. Tại sao không ?!

Tôi biết một người đàn ông, (có lẽ cả đời tôi) chỉ thấy ông khóc có một lần (nhưng rất kín thôi). Ông âm thầm chăm lo có cái gia đình nhỏ bé của mình, ông chẳng cần làm những gì to lớn, lắm lúc tôi cũng phải công nhận, ông vô tâm khi gần như với ông tất cả những ngày kỷ niệm trong gia đình gần như được bỏ qua, ông giản dị quá mức đến mức tôi bảo ông xuề xoà; ông chỉ làm những gì mình thích, chỉ ăn những gì ông cho là ngon, chỉ quyết định những gì ông cho là đúng, ông không màng tới bất kì ý kiến của một ai một khi ông đã có một ý nghĩ gì đó trong đầu.

Lần duy nhất tôi thấy ông khóc, đó là lần bà nội tôi mất, tôi vẫn nhớ in trong đầu cái lúc ông đưa nhẹ tay mình lên mà vuốt đi những giọt nước mắt của mình. Đó là lúc mà người sinh thành của ông ra đi.

Tôi lại nhớ những câu chuyện ông kể với tôi về cuộc sống của mình. Ông tự lập từ năm 17, ông đi bộ đội chỉ vì muốn tự lập, thoát khỏi cuộc sống phụ thuộc vào gia đình, Nhà ông là doanh trại, quần áo mặc cả ngày, cơm ngày 3 bữa thế là đủ cuộc sống chứ gì. Đắng cay đủ cả, đời lính thì ai bảo là sung sướng đâu, khổ cực đấy chứ, nguy hiểm đấy chứ […] Tôi chẳng muốn và thực sự cũng không muốn kể về cuộc đời của ông ở đây, tôi sẽ giữ nó cho riêng mình và chỉ kể nó cho những đứa con của mình như một vị anh hùng của riêng tôi vậy.

Đời ông có lẽ đắng cay cũng nếm đủ cả rồi. Ông hy sinh nhiều thứ cho chính gia đình ông, cho mọi người trong nhà, kể cả khi họ “vấp ngã” đến vài bận, ông vẫn giang tay giúp đỡ họ, với ông chẳng có ai không thế thành công, với ông tôi hay bất kì ai khác đều có cơ hội để làm lại, với ông mọi thứ đều có thể nếu biết cố gắng. Ông chẳng màng đến bất kì lợi ích nào cho riêng mình cả, chỉ nghĩ đến những người xung quanh mình.

Tôi (lại) nhớ cái ngày tôi khóc trong viện chỉ vì muốn ông ăn cơm, tôi sợ mất ông lắm, sợ mất đi người sẽ luốn cho tôi cơ hội để tôi làm lại mỗi khi tôi làm sai.

Tôi nhớ ông, nhớ ông vào những ngày này.

Chịu thôi !

Cái cảm giác mình thấy khó chịu nhất (có lẽ) là ai đó “tập chơi” trên tình cảm của mình.

Họ không bao giờ nghĩ rằng, và hầu hết họ chả bao giờ nghĩ rằng: mình phải cực kì khó khăn để cho nó đi (thêm một lần nữa),

Họ (cũng) không bao giờ nghĩ rằng, và hầu hết họ (cũng) chả bao giờ nghĩ rằng: nó thuần khiết như thế nào, nó ‘mới’ như thế nào.

Họ (cũng) chẳng bao giờ quan tâm, mình đã phải đắn đo suy nghĩ như thế nào để tiến lên một bước tiếp theo như vậy.

Họ càng không thể hiểu lí do vì sao mình sẽ không bao giờ bước lùi lại một bước một khi đã bước tiếp đi như vậy. Xin lỗi, tôi không phải là thứ có thể ‘dùng lại’ như vậy.

…và thực ra tôi cũng chẳng thế hiểu: tại sao họ luôn thích dùng kiểu ‘nghĩ đến thân, mà chả nghĩ đến người khác’ trong khi mình làm gì thì  cũng nghĩ đến người khác trước vậy ! Ngược đời thật, lắm lúc mình cũng phải gạt đi cái tôi (quá lớn) của mình chỉ vì nghĩ đến người khác. Anw, tại sao con người sống lại có thể ích kỳ từ những lời nói đến vậy.

…và có lẽ họ cũng chẳng nghĩ được rằng, tôi sẵn sàng đánh mất họ (theo một cách nào đấy) chỉ để “dạy” họ. Nói quá hơi quá nhỉ, vì mình có lo nổi cho thân mình đâu. Có ai biết cái cách tôi dậy họ đâu ?! Họ tiếp nhận nó một cách tự nhiên đến mức học nhận ra rằng họ tự học điều đó chứ không phải có người khác dậy họ. Cái cách tôi đối xử với người khác cũng như vậy đấy, tạo cho họ cái cảm giác họ tự kiếm được một cái gì đó. Nó khó ! Cực khó ! Và đương nhiên, theo cách này, chẳng ai biết nói một lời cảm ơn đâu (à quên, trừ một đứa biết nói xin lỗi sau khi hiểu nhầm những gì mình làm).

Nếu đời đơn giản chỉ là những trang sách thì xin lỗi, nó chẳng khác gì những trang sử cả.

Cái tạo nên đời là những trang sách + cái cách cảm nhận của mỗi người. Đời có thể lập đi lập lại theo cách này cách khác, nhưng chính cảm xúc mới quyết định cái cách chúng ta quyết định trong những trường hợp cụ thể.

Mình khó hiểu ư ?!

Tại vì loại người như mình bây giờ quá hiểm thôi.

Cho nên là không hiểu được thì … cũng đành CHỊU THÔI !

Lựa chọn

Cuộc sống cũng chỉ là một mớ cái đồng bầy nhầy thôi nhỉ. Chọn theo, hoặc không theo. Như đánh bạc vậy. Nói một cách của một thằng đi học Finance thì phải đánh giá “risk” trước khi “invest”. Chẳng ai biết trước được tương lai sẽ diễn ra thế nào, tất cả đều chỉ là xác suất thôi.

Đành rằng thì là, đang ngồi đây, cái gì cũng đem ra tính được, cũng đem ra theo kiểu estimate được nó ở khoảng này khoảng nọ, risk cao, risk thấp, khoảng này là an toàn khoảng này là không. Ước gì đem cả đống số này đem ra “chơi” với những lựa chọn thực tế được. Nếu đời chỉ là những con số thì … kể cũng dễ tính.

Hồi học under ở nhà, học quản trị thì câu mình thấm nhất là trước khi học cách quản trị người khác, hay tự học cách quản trị chính mình, quản lý tất cả những thứ thuộc về mình. Thằng quản trị thành công trước là quản trị thành công chính mình.

Học chẳng thừa …

Dù sao, học gì thì gì mình vẫn thấy nó có ích cho mình một mặt nào đấy, kể cả bên tai mình hay thi thoảng trong ý nghĩ mình “học cái này thì để làm gì” – kiểu vậy.

Đứng trước một đống lựa trọn, người ta sẽ làm gì.

Mình sẽ làm một con real option =))

À không trước đó phải đi làm đôi cái bánh mỳ đã … đói vờ nờ :(( có thực mới vực được đạo.

Cheers !!!!!!!

Khi người ta lớn

Ngày trước, câu cửa miệng của tôi khi bước chân ra đường là “Còn trẻ mà xoã đi”. Đúng, tôi còn trẻ, còn nhiều việc phải làm, còn nhiều việc muốn thử, còn cả tỉ việc trên đời muốn trải nghiệm. Khi người ta trẻ, người ta có quyền được viển vông, được mơ ước, được quyền làm mà không phải nghĩ, được vấp ngã, và đương nhiên được dậy cách đứng dậy … nhưng bây giờ có lẽ cũng khang khác một chút rồi, với tôi.

3 tháng ở đây dậy tôi nhiều thứ hơn tôi nghĩ rất nhiều. Nói thật sự, tôi thích cuộc sống ở đây hơn, thích cách sống ở đây hơn và cũng có lẽ tôi hợp ở đây hơn. Tôi không trách, không chê, không phủ nhận những gì tôi đã có hơn 22 năm qua ở Việt Nam, nhưng phải khẳng định những gì ở Việt Nam làm tôi phải suy nghĩ rất nhiều mà chuyện thì chẳng đi được đến đâu hêt. Mọi thứ cứ như một vòng luẩn quẩn trong đầu tôi. Tôi quyết đi, cũng chỉ vì muốn thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đấy, tìm một lối đi mới cho chính bản thân mình hay nói cách khác tìm đường thoát cho chính bản thân mình vậy. Ở đây, cuộc sống riêng của tôi được tôn trọng, tôn trọng hết mực, không ai quan tâm xem tôi là ai, sống thế nào, tôi đối xử với họ thế nào, tôi được đối xử ngược lại như vậy, mà chắc ai chơi với tôi lâu, đều hiểu cái cách tôi đối xử với những người xung quanh thế nào rồi. Thực ra thì cũng gọi là may đi, mình sang đây gặp toàn người tốt ! Từ ông chủ nhà, đến ông housemates đến lũ con ông ý. Bảo xem, sống ở nơi mà những câu chuyện Gossip xung quanh gần như không tồn tại, ra đường hay lên trường gặp nhau chẳng quen biết gì cũng được trả lại những nụ cười, 3 tháng, đủ để quen, đủ thấy việc đấy là bình thường nhưng vẫn thấy quá nỗi thoải mái với cuộc sống hiện tại, mặc dù nhiều thứ phải làm hơn, phải tự chăm lo, tự cân bằng cuộc sống, nhưng được tự là mình. Thế tốt hơn là việc suốt ngày phải đeo một cái mặt nạ như ở nhà.

Khi tôi cảm thấy tôi còn trẻ, tôi thả mình ra đường cho đời nó cuốn tôi đi thế nào thì cuốn, nhưng giờ thì không tôi muốn kiểm soát những gì mình làm, từng chút một và tôi thấy mình tự chủ hơn nhiều trong mọi thứ, được giải phóng hơn rất nhiều trong hành động và suy nghĩ, tất tần tật.

Tôi cũng nhớ những con đường thân quen ở nhà, tôi cũng nhớ những buổi sáng vác xác ra đường đi ăn sáng rồi đi cafe ở nhà … tôi cũng nhớ những chiều Hồ Tây ở nhà … nhưng nó không còn mãnh liệt như xưa (hay như lúc đầu tôi đến đây). Khi tôi cảm thấy tôi trẻ, nó mãnh liệt lắm, nó thúc tôi phải tìm kiếm lại những khoảnh khắc đấy bằng được, nó kéo tôi ra khỏi bàn tìm lại những thứ tôi đã có ở nhà. Bây giờ cái thứ cảm xúc đây, nó còn, những dễ dàng bị mờ đi, sau chốc lát. Nó vẫn sẽ còn, còn nguyên vẹn, nhưng sẽ rất kín thôi.

Khi tôi lớn, tôi bắt đầu nghĩ đến những câu chuyện của tương lai, nó không còn như những suy nghĩ về mơ ước của khi người ta trẻ nữa. Tôi bắt đầu nghĩ đến “câu chuyện Tier 2” nhiều hơn, tôi bắt đầu nghĩ đến “back-up Tier 2” nhiều hơn, tôi bắt đầu nghĩ đến “PhD” nhiều hơn, tôi bắt đầu nghĩ đến câu chuyện “What if” nhiều hơn, đại loại là thực tế hơn. Hôm trước bị hỏi “cậu chuyện cưới vợ”, đùa những mà hơi bất ngờ một tí, cơ mà bây giờ mình nghĩ khác về cái chuyện này thật. Hồi khi người ta trẻ, yêu ai cũng muốn yêu cái đã finish sau, nhưng giờ chẳng phải thấy mình già cả gì đâu, thấy mình cần, chẳng muốn bông đùa và cũng chẳng muốn rong chơi nữa ! Finish càng sớm càng tốt. Nhưng đương nhiên không phải là NGAY và LUÔN. Cưới là chuyện nhỏ, cưới đúng người, và chuyện sau cưới mới là chuyện lớn. Nói chung CƯỚI là vấn đề hệ trọng, cần xin ý kiến chỉ đạo của lãnh đạo từ trung ương đến địa phương, các đoàn thể và cá nhân liên quan. Lớn, mình cũng đã biết đăt cái khát vọng cái giấc mơ của khi người ta trẻ sang một bên, cái giấc mơ được bay bổng, được tư do tất cả những gì mình muốn để hy sinh vì một cái gì đấy. Âu thì người người ta lớn người ta cũng có thay đổi trong suy nghĩ.

Khi người ta lớn, có lẽ, chỉ là có lẽ thôi nhé, người ta phải hy sinh cho người khác nhiều hơn, chắc có lẽ như những gì bố đã bảo mình. Ích kỷ vừa đủ, để giữ lại một chút gì đó cho mình những lúc khó khăn, nhưng hay cho những người xung quanh mà mình có khả năng, hãy chăm sóc những người là “một phần” hay “chưa là một phần” gì đấy của mình.

Lớn đi, tôi không còn muốn chỉ còn trẻ mãi nữa. Cái mặt tôi ở nhà đủ để mấy đứa kiểu cỡ thằng Jun gọi bằng Bác, ở đây mua rượu không bị check ID vài lần trong tháng. Nhưng cái tôi cần nó lớn hơn là lớn trong suy nghĩ cơ, cần chín chắn hơn nữa mà. Tôi 23, nhưng tôi muốn có suy nghĩ của thằng 32 !

Chặng đường phía trước còn dài !

Plan plan and plan !

Enjoy your life and take care !

“Khách”

Sáng lười, chưa muốn ra khỏi nhà ngồi làm nhảm tí tẹo.

Vẫn hơi ôm ốm, chẳng có cái dại nào như cái nào. Ốm, ho nhiều đâm ra mệt, làm ăn chẳng năng suất được, một ngày khật khừ mãi mới đọc được có 5 cái Journals mà chẳng đọng lại được tẹo nào :( ệch !

Hôm qua lại đi ăn “trực” tự dưng bị nó gọi là KHÁCH kể ra lúc đấy chẳng tủi thân lắm, về ngủ một giấc, sáng tỉnh tảo mới thấy tủi tủi =)) (cái thể loại này là số 1, thiên hạ có duy nhất). Đã đành anh em đi du học với nhau, mình thề là mình chẳng tiếc anh em cái gì sứt, kiểu nếu các chú thích qua nhà anh anh bao cơm cả tháng cũng được, tiền anh không nhiều nhưng cũng chẳng thiếu, tiếc gì nhau ở bữa cơm trong khi cái tình mới quan trọng (cơ mà nếu các anh em có lòng thì vào rửa đống bát sau ăn cho anh là được vì anh ghét nhất là rửa bát =))). Ở đây anh em ít người, đừng coi nhau là khách, coi nhau là người một nhà đi, thi thoảng ghé nhau chơi, chẳng phải ngại, mời nhau bữa rượu chẳng phải đắn đo gì hết. Thi thoảng lôi nhau ra tâm sự cũng được, anh thi thoảng vẫn là cái rốn của vụ trụ toàn những cái việc đâu đâu cứ bay tới mà đếch phải việc của mình (cơ mà mình đố đứa nào móc được mồm cậu =)))

Mình vốn chẳng bao giờ ham số lượng, bạn ít, bạn thân càng ít, bạn sẵn sàng bỏ việc để đến với mình lúc cần thì đếm trên đầu ngón tay … ít nhưng chất thế là đủ.

Mình vẫn thích cái “lũ du học sinh” ở đây coi nhau là người một nhà.

…đừng coi nhau là khách thôi !

PS : mà kể ra, tiên sư, 3 bữa ăn lẩu MẢNH liên tiếp mà chẳng có thấy ngấy gì cả =)))))

[Day 3]

Edin mưa, mưa như Hà Nội vậy. Lâm thâm, se se lành lạnh hệt những cái ngày Hà Nội mưa cuối đông. Lành lạnh, mằn mặn. Nhớ Hà Nội.

Sáng dậy, cái cổ họng bắt đầu lên tiếng sau một đêm dài chơi long nhông hung gió ngoài được. gọi là đêm dài cũng chẳng phải vì cũng chỉ 1 giờ đêm vác xác về đến nhà chứ đâu, tại lâu cũng chẳng được vui như thế. Kiểu vậy. Khắng khắng giọng rồi lại bắt đầu một ngày như mọi ngày khác ở Edin, lại lên trường ngập trong đồng Journal, rồi lên giảng đường, ăn rồi lại về.

Ngồi đợi bus mà gió thổi sao giống ở nhà đến thế, mưa sao giống ở nhà đến thế,sao mọi thứ hôm nay lại giống ở nhà đến vậy. Tự dưng thấy nhớ cái cảm giác những buổi sáng như thế này phóng xe lên Cộng ngồi nhâm nhi cốc cà phê hết buổi, trưa hẹn cả lũ ra quán bún đậu mắm tôm Phát lộc, chiều lại tụ tập la cà đâu đấy, để rồi tối bố gọi về ăn thịt chó. Tự dưng chỉ là một cái cảm giác thèm, thèm đến kinh khủng. Thôi thì quàng tạm cái khăn “Hà Nội” cho bớt “thèm” mà lên trường.  Mà cũng khéo ghê, những cái thứ về Hà Nội lại gờn gợn, chả hiểu từ bao giờ cái Walkman nó đánh đúng bài đến thế, “Em ơi Hà Nội phố”, chợt nhìn ra ngoài cửa số, không đây là Edin mà, có chút hụt hang nhưng thôi repeat lại vậy.

Chiều vào … campus đợi cô bạn Hanoian chuẩn bị đi ăn tối cũng mấy anh chị già HWU, phở Việt Nam à nha, ngon đấy, những vẫn thèm bát phở gầm cầu 1 trứng bác Thìn ngày xưa. Ngồi trong bếp lại nhìn ra trời mưa lâm thâm, chả biết từ hồi nào tâm hồn mình treo ngược cành cây đến vậy, chẳng thích ngắm mưa đâu, nhưng giữa mưa và tâm trạng có một mối tương quan sâu sắc. Tự dưng lại nhớ cái sinh nhật của mình năm ngoái, lôi cái-đứa-giờ-nó-in-relationship-mất-rồi đi phơi đêm trên cầu Long Biên thế. Lạnh, mưa lâm thâm.

Nhớ Hà Nội.

và chắc cũng chỉ có những đứa con Hà Nội mới nhớ Hà Nội đến thế này mà thôi.

Rồi cũng lại chợt nhớ, gần 2 tuần rồi, mình chưa cầm vào máy ảnh.

Edinburgh 03/10/2014

Chậm lại !

Thế là cũng tròn hai tháng ở Edin. Sao nhanh quá vậy ? Tại sao cuộc sống bỗng tua nhanh vậy.

Chiều, cố gắng lên National Gallery of Scotland chỉ muốn làm chậm lại nhịp sống của mình ở đây lại, chỉ để mình có cảm giác cuộc sống của mình có cảm giác chậm lại nhưng có lẽ Van Gogh với Monet cũng chẳng đủ sức để kéo nó chậm lại cho dù mình đã cố nán lại để cảm nhận nó nhưng có lẽ cả cái cảm nhận của mình giờ cũng nhanh theo cái nhịp sống của mình. Đôi chân chẳng cần ra lệnh cứ thế bước, cứ thế bước, những bước chân có gì đó vội vàng nó khác hẳn những bước chân chậm dãi có một chút gì đó thư thả ở nhà. Mình như được refresh khi sang đây vậy như để lại sau lưng được một mớ những thứ hỗn độn, như được nhẹ người.

Xem tranh mà cứ nghĩ đến mình, chả liên quan lắm: thằng hoạ sĩ và thằng chụp ảnh có gì giống và khác nhau. Xem nào, hai thằng đều muốn tái tạo lại cuôc sống theo cái cách họ cảm nhận theo cái cách họ nghĩ nhưng thằng hoạ sĩ thì khó hơn kiểu nó là creators còn mấy ông chụp ảnh thì chỉ giống reflectors vậy. Kiểu hoạ sĩ thì họ giữ cuộc sống trong đầu  họ khi về họ tái tạo nó bằng những mảng mầu lắm lúc chỉ là nói toẹt là phết lên tấm toan trắng mấy thứ linh tinh kiểu trẻ con vẽ vậy, nhưng đó là cách họ cảm nhận về cuộc sống, còn thằng chụp thì chỉ có thể lưu lại những thứ gì vốn đã sẵn có thôi. Và có lẽ nó cũng tác động vào mình như vậy, mình không thể tạo ra cuộc sống của mình mà bản thân mình phản ánh cuộc sống quanh mình, nó nhanh, nó chậm, nó buồn, nó chán đều do cuộc sống tác động.

Nhưng những lúc này lại thèm một cái gì đó thật chậm, thật chậm thôi.ể còn được cảm nhận từng chút, từng chút của cái cuộc sống ở đây.

Sợ nhất là bị cuốn đi quá nhanh !

Thôi kệ ! Ngủ cái đã !

 

Cấp cứu

Kí ức, là cái tạo ra sự khác biệt giữa con người và con vật. Kí ức được hiểu đơn giản là những mẩu thông tin chỉ được kích hoạt bởi những tác động bên ngoài. Não người hay lắm, nó nhớ hình ảnh dễ hơn nhớ những con chữ những con số rất nhiều, và những kí ức lại thường được lưu giữ trong não người bằng hình ảnh, một khi nó được kích hoạt, hình ảnh đó sẽ tạo nên một chuỗi các hình ảnh liên quan đến nó. 

Con người không bao giờ quên đước cái gì đã trả qua trong cuộc đời họ đâu, họ biết, họ nhớ hết từng tí một, chỉ có điều họ đã để những thứ họ không cần vào cái phần mà họ gọi là kí ức đó thôi. 

…và kí ức khi được kích hoạt, vui thì mừng, buồn thì … 

Hai năm gần đây, tôi bị sợ phải nghe tiếng xe câp cứu, tôi bị ám ảnh bởi cái âm thanh đấy. Nó là cái kích hoạt cái kí ức mà tôi chỉ muốn dấu nó vào tận sâu đáy lòng mình không bao giờ muốn đào bới nó lên. 

Đã có những đêm tôi không ngủ chỉ vì chẳng may tôi cần đến tiếng xe cấp cứu đến kịp thời, có những đêm tôi chỉ sợ có điều gì đó chẳng may tôi phải nương tựa vào cái thứ âm thanh chói tai và buồn bã đấy . 

Rồi đến một lần, khi cần đến nó, tôi bình tĩnh đến lạ kì, tôi nhấc máy lên gọi một cuộc điện thoại như gọi một chiếc taxi vậy rồi cũng ra vẫy xe vào không một chút đăn đó suy nghĩ. Tôi vẫn còn nhớ y nguyên cái cảnh tượng hai chiếc đèn đỏ quay quay trên nóc xe tiến vào ngõ nhà tôi, nhớ như in cái cảnh ông bác sĩ bước vào nhà tôi, còn tôi đứng đó vẫn rất bình tĩnh. Có lẽ tôi biết vai trò của mình lúc đấy là thế nào … dù cái điều tồi tệ nhất chỉ diễn ra sau đó 2 ngày.

Và … tôi lại là người làm việc đó, bình tĩnh nhấc máy lên và gọi…lần này, không còn tiếng còi hú và cũng không còn đèn ưu tiên nữa, chiếc xe lầm lì tiến vào … tôi vẫn phải bình tĩnh … những ngày sau đó còn nhiều thứ phải làm.

Edinburgh 00:36 02/09/2014 

Tại sao lại là Scotland ?

Cái đầu tiên tôi biết về Scotland là cái kèn túi (bagpipe) và cái váy caro (Kirt) chỉ dành riêng cho đàn ông mặc. Tôi bị cuốn hút vào hai cái thứ đấy kể từ khi tôi còn học tiểu học qua cái màn hình ti vi bé xíu ở nhà. 

Cái tiếp theo tôi biết về cái đất này là cái Loch Ness và đương nhiên là vẫn qua cái màn hình ti vi to hơn cái màn hình ti vi trước ở nhà. Khổ đến tội thằng bé, bé tí ba má sợ ra đường đẹp zai quá bị bắt cóc nên suốt ngày nhốt trong chuồng, nên chẳng biết du lịch kiểu gì chỉ biết làm bạn với cái tivi với dicovery channel. 

Lớn lớn, tôi biết đến nhiều nhiều hơn về cái đất nước này một tí. 

Đầu tiên là về cái ông mà 365 ngày ngồi yên một chỗ ở trường tôi học bây giờ James Watt. Giở lại sách vật lý cấp 2 đã thấy ông ý trong sách giáo khoa rồi. Đừng hỏi tại sao người ta dùng Watt để đo cường độ dòng diện nhé. 

Lớn lớn tí nữa, tôi biết anh Sơn (Alex Fegurson), ôi tời. Ông ấy vĩ đại thế nào chắc cũng chẳng phải nói nữa nhể. Ra đường đập mặt chẳng ngất  luôn. 

Độ 5 năm đổ lại đây tôi biết thêm anh Sây (Gordon Ramsey), ông chẳng phải đầu bếp vĩ đại nhất thế giới nhưng cái cách ông ý truyền cảm hứng ẩm thực cho mọi người thì miễn chê, không còn gì có thể nói. 

… và từ khi tôi biết khám phá thế giới này. Scotland là ĐIỂM ĐẾN SỐ 1 tôi phải đến. 

Chắc có lẽ chẳng có cái lí do gì dính dáng đến học hành ở đây cả. ĐÚNG ! 

NẾU chỉ nghĩ đơn thuần là bỏ ra 1 tỷ Vi en đi sang đây chỉ vì một cái bằng Master thì quá chát. Bằng cấp bây giờ cũng chỉ đủ để trả tiền gửi xe khi đi xin việc thôi và kiến thức thì ở đâu cũng vậy cả, người ta ngồi search google là ra hết. Cái chính của việc ĐI là qua quan sát và học được những gì ở một cuộc sống mới thoát khỏi những cái gì đã quá nỗi thân thuộc với mình suốt hơn 20 năm qua. Cái comfort zone mà đã quá nhiều người sẵn sàng đưa hay tay ra đỡ bạn dậy, cưu mang bạn nếu bạn vấp ngã. Bố tôi bảo:”Chẳng có gì sướng là được tiêu bằng đồng tiền của chính mình làm ra” hay hiểu điều này là đứng trên chính đôi chân của chính mình. Có đứng được bằng đôi chân của chính mình thì mới có được cái hy vọng, chỉ là hy vọng thôi nhé, đưa cánh của mình ra giúp đỡ cưu mang người khác. 

Trụ cột gia đình là cái cụm từ tôi ghét nhất ở Việt Nam, thực lòng phải nói như vậy. Chỉ một cái cột thì làm sao ngồi nhà chắc được. Khi mỗi người không tự đứng vựng trên đôi chân của mình thì sớm muộn gì cái cột vững chắc nhất cũng phải đổ mà thôi. 

Tôi là trụ cột ?! Không ! Tôi phải tự đứng vững bằng đôi chân của mình đã !